Quản trị thời gian hiệu quả để đi học MBA

19:19 |
Dạo này Nhân Viên Mới được khá nhiều người rủ đi học MBA, chắc do kinh tế khủng hoảng, người tạm thời "không muốn đi làm" thì muốn tranh thủ thời gian rảnh rỗi đi nâng cao kiến thức cho đỡ phí hoài, người đã đi làm thì muốn nâng cao kiến thức, mở rộng mối quan hệ để giữ ghế và hơn thế, người ... nói chung là muôn vàn lý do, nói chung là... người người nhà nhà nô nức đi học MBA. 

Vậy các chị em (bữa nay nói riêng với người phụ nữ của gia đình thôi nhé ^^) quản lý thời gian dư lào để vừa có những khoảnh khắc cho riêng mềnh, vừa đủ thời gian đi làm, đi học ?? Hãy lắng nghe 1 chia sẻ khá thú vị của một chị học MBA, con nhỏ 8 tháng, tổng biên tập 1 tờ báo, ko thuê người giúp việc, …

sắp xếp thế nào?

.

.

Mình đang tham gia một khóa học thạc sĩ luật của nước ngoài, lịch học khá căng thẳng, nhất là những khi giáo sư nước ngoài sang giảng, việc tự nghiên cứu thì có lẽ trong mọi ngành, không ngành nào nhiều như luật. Mình cũng là mẹ của một bé 8 tháng tuổi, cháu đang mọc răng, sốt và quấy. Ngoài ra, mình tham gia quản lý một trung tâm ngoại ngữ cùng người bạn, và kiêm tổng biên tập cho tờ nội san 20 trang, cũng là tờ báo song ngữ Anh – Việt được nhiều bạn trẻ yêu thích. Đôi khi mình ước một ngày có nhiều hơn 24 giờ, để giành cho bản thân chút thời gian riêng.

Hàng ngày, mình dậy từ 5h thì mới kịp chăm sóc cho bé, chuẩn bị một bữa sáng “nặng ký” cho cả nhà và nhiều việc nội trợ khác, vì thích sự riêng tư nên gia đình không thuê người giúp việc. Và 10h mình đã phải lên giường đi ngủ để có thể thức dậy đúng giờ vào sáng hôm sau, với các công việc tiếp nối.

Quả thực, tìm chút thời gian riêng cho mình là rất khó, tuy nhiên quỹ thời gian eo hẹp lại khiến công việc của mình chặt chẽ, chất lượng hơn rất nhiều.

Không giống như các bạn khác, mình không chia “loại công việc” và chia giờ để cân bằng các loại hình đó mà thường chia theo sự ưu tiên. Ví dụ em bé phải được ưu tiên hàng đầu, bất kể cần thời gian bao lâu, sau đó là công việc cơ quan, rồi việc học. Sự ưu tiên này khiến mình không bị rối loạn khi nhiều việc đang mở cùng lúc và chờ đợi. Và quan trọng nhất là khiến mình không phải cảm thấy hối tiếc, ví dụ như, tiếc vì đã không đưa con đi chơi ngày lễ vì bận công việc, tiếc vì đã chưa giành đủ tâm huyết tư duy để hoàn thành dự án nội san xuân đẹp và chất lượng như mình muốn …

Thứ hai, mình thường có sự chuẩn bị trước khi làm việc. Ví dụ, khối lượng bài tập khổng lồ sẽ rút xuống còn ½ nếu biết làm việc cùng cộng sự, và rút xuống 1/5 nếu thành viên nhóm tăng lên con số 5. Nửa giờ truy nhập các nguồn tài liệu trước khi họp sẽ giúp định hướng công việc suôn sẻ chỉ trong một nửa thời gian so với không có sự chuẩn bị gì.

Thứ ba, làm việc có nguyên tắc. Có thể một hôm nào đó, gia đình có party, sáng hôm sau, thật khó để thức dậy đúng giờ. Nhưng mình đảm bảo, chỉ một hôm xáo trộn giờ giấc sinh hoạt, những ngày tiếp nối sẽ bị sụp theo như hiệu ứng dominoes, điều này càng rõ trong công việc chung tại một văn phòng nhiều đầu việc hành chính. Vì thế, mình luôn cố gắng đúng giờ và đúng giờ trong mọi ngày, với mọi việc để mọi thứ diễn ra đúng kế hoạch theo nguyên tắc just-in-time.

Thứ tư, tìm kiếm sự ủng hộ từ cộng sự và người thân. Mình thấy yếu tố này mới là quan trọng nhất. Cộng sự và người thân phải hiểu và chia sẻ cùng giá trị thì việc mình làm mới đạt tới ngưỡng thành công thực sự, và bản thân việc quản lý thời gian của mình mới không trở thành gánh nặng cho họ hoặc cho bản thân mình.

Thực sự là việc thiếu thời gian luôn là nguyên nhân lớn nhất khiến mình bị stress, nhưng từ khi quen với áp lực, mình lại cảm thấy cuộc sống thật nhạt khi không có áp lực. Mình hy vọng thời gian căng thẳng này trong cuộc sống của mình sớm qua, nhưng mình cũng không thất vọng nếu phải đối mặt với khó khăn lâu hơn nữa.

Thử thách là để biết mình đã đủ tốt hay chưa. Và mình nghĩ ai trong chúng ta cũng vậy, chưa đến ngưỡng thì chưa biết rằng mình có thể làm được hay không. Vì thế, quản lý thời gian, một cách sâu xa, chính là quản lý ý chí của chính mình.

Chúc chị luôn thành công, và, dù hôm nay không phải 8 - 3, 20 - 10, nhưng vẫn chúc các chị em luôn luôn khỏe mạnh để thành công hơn nữa trong công việc và trong cuộc sống. 



Read more…

Comments[ 0 ]


Đăng nhận xét

"Vì sao tôi vẫn thất nghiệp!"

22:19 |
Cũng lâu rồi mình không có viết điều gì "bùng nổ"... Hôm vừa rồi mình có đọc được một chia sẻ của một bạn trẻ trên mạng xã hội có nội dung như sau: 

"Em là sinh viên mới ra trường, là một sinh viên bình thường, cố gắng có được bằng loại giỏi, nhưng về các hoạt động để cho thấy sự năng động thì hầu như em không có, và cũng không có nhiều thành tích nổi bật. 

Vừa bảo vệ luận án xong là em bắt đầu tìm việc làm. Em rất thích về lĩnh vực supply chain và tìm kiếm cơ hội được làm việc trong lĩnh vực này, dự sẽ đi làm 1 năm rồi đi học thạc sĩ chuyên ngành supply chain.

Khi bắt đầu tìm việc thì mọi thứ thật sự khó khăn, cơ hội rất ít cho những sinh viên như em. Hầu hết các công việc đều đòi hỏi kinh nghiệm, còn những chương trình tập sự viên thì đòi hỏi ứng viên rất giỏi, bản thân em cũng cố gắng nhiều nhưng cơ hội lại rất ít. Theo chị, những điều cần thiết cho một sinh viên như em có thể cạnh tranh để giành những cơ hội tốt là gì và phải làm sao để đạt được như vậy?"

Dù bạn là trường hợp giống như bạn trai trên đây hay bạn đã tốt nghiệp đại học từ năm ngoái hay, nghỉ việc một thời gian mà vẫn chưa tìm được việc mới, có lẽ đã đến lúc cần tìm hiểu lý do và đánh giá lại chiến thuật  tìm việc làm của mình. 

Đừng bắt đầu bằng câu “có tới 1 triệu sinh viên mới tốt nghiệp đang tìm việc, 100.000 trường đại học, hàng ngàn bạn có bố mẹ ở chức vụ cao hay có tiền, hay rất nhiều người có kinh nghiệm cũng đang đi tìm công việc mới…rồi lại nghĩ rằng mình chẳng có gì, mình rất bình thường, không có gì đặc biệt, làm sao để tìm việc?

Và, bạn hãy thôi cái kiểu đổ lỗi cho nền kinh tế khó khăn bởi vẫn còn rất nhiều công việc đang chờ bạn. Chính bạn là người quyết định cách mình thể hiện và thuyết phục nhà tuyển dụng nên tuyển bạn. 

Bạn bảo rằng bản thân đã cố gắng nhiều nhưng cơ hội lại ít, đó tình trạng chung của hầu hết các bạn sinh viên mới ra trường.... 

Tôi không cho rằng như vậy, đơn giản là các bạn chưa tìm được điều gì bạn thực sự yêu thích mà thôi. 

Một vài tấm bằng loại giỏi không giúp bạn nhiều trong chuyện tìm được việc làm như ý. Kinh nghiệm, các thành tích nổi bật, sự năng động... – những thứ mà bạn đang thiếu mới là yếu tố quan trọng nhất để giành lấy cơ hội trong thị trường việc làm đầy cạnh tranh này. Bạn cố gắng rất nhiều những có lẽ là chưa đúng hướng nên chưa thành công.

Theo tôi, trước khi nghĩ tới chuyện cạnh tranh giành cơ hội thì hãy tìm và hiểu bản thân mình trước đã. 

Bạn có biết mình thực sự giỏi việc gì? Điều gì khiến bạn khác biệt so với những ứng viên khác? Kỹ năng tốt nhất của bạn là gì? Bạn có những thành tích đáng tự hào muốn “khoe” với nhà tuyển dụng? Nếu không có câu trả lời cho những câu hỏi này, bạn đang tìm việc một cách mất phương hướng.

Tiếp theo, hãy tìm cho mình 1 công việc bạn muốn ứng tuyển. 

Bạn cần xác định điều mình muốn ở một công việc, sau đó tìm một vài nhà tuyển dụng, đọc xem người ta cần gì, nhìn lại xem mình có gì. Nếu mình có >-50% điều người ta yêu cầu thì cứ thử đi. Chỉ là phỏng vấn thôi mà, rớt thì thôi, quê chứ có chết đâu mà sợ. Với lại chẳng ai mới ra trường mà có ngay kinh nghiệm cả. Và nếu ai cũng chỉ nhìn vào số năm kinh nghiệm trong CV thì có rất nhiều người chẳng thể đi làm để trở thành người có kinh nghiệm như bây giờ đâu. Đối với sinh viên mới ra trường, ngoài những kỹ năng cần thiết thì cái mà nhà tuyển dụng đánh giá cao đó chính là thái độ tích cực của ứng viên.
Bằng cấp chỉ là chìa khoá để mở cửa, sau khi bước qua cánh cửa đó rồi, kỹ năng + thái độ tích cực sẽ giúp bạn tồn tại và phát triển. Hãy nói câu này với nhà tuyển dụng “Tôi không có kinh nghiệm nhưng tôi có thể học hỏi, làm việc chăm chỉ và lương của tôi thì tất nhiên thấp hơn những người có kinh nghiệm… vào lúc bắt đầu”

Ngoài ra..

Theo nhiều nhà tuyển dụng, làm việc trái chuyên môn cũng là cơ hội để các bạn trẻ trải nghiệm, tìm ra thế mạnh của bản thân và hoàn thiện kỹ năng làm việc. Thế nên bạn có thể dành ra vài phút suy nghĩ xem mình có thể làm được những gì, cần học thêm những gì, đừng chăm chăm đi tìm công việc mơ ước mà hãy tìm công việc nào để mình có thể học hỏi được nhiều. Sinh viên tốt nghiệp ra trường vẫn còn phải học nhiều lắm bạn ạ, học những điều mà nhà trường không dạy. 

Như, bạn zai trong tình huống trên, đặt ra kế hoạch học thạc sĩ sau khi đi làm 1 năm là hơi sớm đấy. Trong suốt thời sinh viên, đa phần các bạn đã không năng động thì bây giờ bạn nên bỏ ra khoảng 3 năm để trải nghiệm thực tế. Điều này sẽ tốt cho sự nghiệp lâu dài của bạn. Chứ nếu có thêm tấm bằng thạc sỹ mà kinh nghiệm vẫn ít, độ xông xáo vẫn chưa có thì cũng không dễ tìm được việc làm tốt đâu. Sau 3 năm đó, bạn quyết định học thêm lên thạc sỹ cũng chưa muộn, lúc đó bạn cũng có thể cân nhắc học thạc sỹ trong nước hoặc theo các chương trình đào tạo của nước ngoài (cho chất) đừng cố biến mình thành một thạc sỹ giấy hiện đầy rẫy trên thị trường tìm việc và đang kêu ầm lên “Ối zời ơi, vì sao tôi vẫn thất nghiệp!!”.

Túm lại, các bạn nên..

1. Xác định mục tiêu/định hướng nghề nghiệp rõ ràng. 

2. Kiên trì nộp đơn, tư tin nộp CV vào những vị trí mà bạn thấy phù hợp, yêu cầu công việc không quá cao (1,2 năm kinh nghiệm,...) 

3. Update CV của mình lên tất cả các trang tuyển dụng: Vietnamworks, KiemViec, Linkedin...

4. Trong thời điểm hiện nay thì bạn nên lấy số lượng để bù chất lượng (nghĩa là bạn có thể chủ động nộp CV nhiều nơi khác nhau, để có nhiều cơ hội mời phỏng vấn; mở rộng phạm vi tìm việc sang các khu vực lân cận. Ví dụ, bạn không nhất thiết phải tìm được những công việc ở gần nơi bạn đang sinh sống)

5. Các bạn tự thấy mình có đam mê, nhưng đam mê là vô nghĩa nếu không đầu tư và tìm hiểu, vì thế dù là muộn, hay không nhưng bạn nên bắt đầu mày mò, tìm hiểu, nhờ thầy cô tư vấn sách vở về tự học. 

6. Ngoài ra việc “PR” bản thân thông qua các mạng xã hội như Facebook, Twitter, LinkedIn… cũng có tác dụng rất tốt. Tham gia các mạng xã hội sẽ giúp bạn có được những người bạn lớn tuổi giàu kinh nghiệm, có thể cho bạn lời khuyên chân thành, bổ ích. Bạn có thể nhấn mạnh kiến thức của mình thông qua những cập nhật thường xuyên trên tài khoản của mình. Bạn sẽ bất ngờ trước sức mạnh của mạng xã hội. (Điều này đặc biệt hữu khi bạn thất nghiệp.)

6. Và tất nhiên nữa, bạn nên đầu tư học ngoại ngữ, nếu bạn có vốn ngoại ngữ tốt thì chắc cơ hội bạn sẽ nhiều hơn (một điều mà rất nhiều người không để tâm tới). 

7. Chăm lo cho sức khoẻ, hoạt động thể dục thể thao thường xuyên. Nó sẽ giúp cho em có được một thân thể khoẻ mạnh, đầu óc minh mẫn và sự lạc quan.

8. Hi vọng vận may sẽ tới với mình - Lạc quan là một điều rất cần thiết trong cuộc sống này. Lạc quan sẽ cho bạn niềm tin, không tin vào bản thân mình, tức là bạn đã thất bại một nửa trước khi bắt đầu.

Nhu cầu lao động của xã hội không phải là vô hạn, trong khi mỗi năm, rất nhiều sinh viên tốt nghiệp ra trường với những ngành nghể khác nhau, và rồi đến một lúc nào đó, thị trường lao động + việc làm sẽ bão hoà, một số lượng lớn sinh viên sẽ không có việc làm trong một khoảng thời gian dài. Như vậy để "tồn tại" chúng ta cần phải khác biệt và vượt trội với những sinh viên mới ra trường khác, cũng như khi đã tiến hành đi làm, có kinh nghiệm, để "tồn tại" ta phải càng vượt trội + khác biệt hơn. 

Chúc các bạn thành công. 

st, bt, viết


Read more…

Comments[ 0 ]


Đăng nhận xét

Nghệ thuật viết email cho nhà tuyển dụng

19:58 |


Bạn đang có nhu cầu tìm việc?

Một địa chỉ Email "bất bình thường" có thể lập tức trở nên "phản chủ" khi bạn xin việc. Điều này có vẻ không công bằng cho lắm, nhưng nó là một thực tế giống như việc các nhà tuyển dụng đưa ra nhận xét về ứng viên dựa trên những biểu hiện bên ngoài. 

Bạn nên nhớ "ấn tượng đầu tiên là hết sức quan trọng"

Một địa chỉ Email kỳ cục có thể làm người khác phải đỏ mặt. Một nhà tuyển dụng đã kể lại câu chuyện của mình: "Có vẻ như chúng tôi đã tìm được một ứng viên khá giỏi cho vị trí dịch vụ khách hàng. Vấn đề duy nhất lại là Email của người này. Địa chỉ Email làm cho chúng tôi thắc mắc về cô ấy: 

cogaikieuky@h...com. Có ứng viên khác lại có địa chỉ bethichyeu@.....com. Rõ ràng Email này gợi lên một hình ảnh, nhưng lại không phải là hình ảnh mà chúng tôi có thể giao thiệp một cách thân mật với một người phụ trách dịch vụ khách hàng có năng lực". "Tôi phải là tôi chứ..." bạn có thể tranh luận như vậy. "Nếu như nhà tuyển dụng không thừa nhận cách tôi là tôi thì tôi cũng chẳng muốn làm việc với họ nữa". Bạn có thể từ chối nhà tuyển dụng theo cách đó nếu bạn muốn. Thực tế, thậm chí tại trang web fatjob.com, một trang web thông tin hỗ trợ cho những người kỳ khôi, cũng khuyên người ta nên cẩn thận với địa chỉ email của mình. Ví dụ, nếu bạn mơ ước trở thành một trợ lý cho một người có danh tiếng, và địa chỉ email của bạn là celebstalker@hotmail (phát ngôn viên cho người nổi tiếng), bạn có thể sẽ không thành công như một người có email là organized@assistant.com (người tổ chức). 

Nếu bạn không chắc chắn về loại thông điệp nào mà địa chỉ Email của mình mang lại, hãy tìm phản hồi từ bè bạn và thậm chí từ một số nhà tuyển dụng nếu có thể. Hãy tìm ra những gì mà địa chỉ Email của bạn giao tiếp. Nếu địa chỉ Email của bạn có thể làm cho các nhà tuyển dụng đánh giá một cách tiêu cực, hãy nghĩ đến việc tạo một cái mới nghe có vẻ chuyên nghiệp hơn từ một dịch vụ Email miễn phí. Hầu hết các nhà tuyển dụng ưa chuộng một địa chỉ email dựa trên tên của bạn, chẳng hạn như Thuthuy@yahoo.com hơn là một địa chỉ Email như bupbebangbong@email.com Gửi Email cho công ty tuyển dụng Email đã trở nên thông dụng đến mức bạn có thể gửi C.V qua Email để đăng ký phỏng vấn và cũng có thể được gửi một Email sau khi phỏng vấn để tiếp tục phỏng vấn lần hai. Thế mà hầu như không có một cuốn sách nào dạy bạn quy tắc Email cả. Tại sao chúng ta lại phải chú ý đến Email như vậy? Vì nó chuyển tải một hình ảnh làm việc chuyên nghiệp và hiện đại. Một vài điều bạn cần lưu ý khi gửi e-mail đến công ty tuyển dụng:

- Ngắn gọn và đi thẳng vào vấn đề. Nếu bạn cần nói nhiều hơn thì tốt nhất là gửi fax hoặc đến tận nơi. Mình thật sự là rất ngại đọc những Email dài ngoằng 3,4 trang nhưng nội dung chính thì không thấy đâu. Ví dụ, mình tuyển nhân viên marketing trực tuyến, mình cần thông tin về khả năng của bạn như SEO, sử dụng các phần mềm làm đồ họa, video clip... (đã nêu trong bản tin tuyển dụng) nhưng các bạn cứ lan man về các hoạt động xã hội của bạn thì ... thực sự, nhà tuyển dụng không thích tí nào. 

- Trả lời đầy đủ các câu hỏi, ở mức tốt nhất mà bạn biết, để tránh cho công ty phải hỏi thêm. Nếu Email của bạn không có đủ thông tin và công ty phải gọi điện hỏi lại, hoặc gửi Email hỏi thêm thì họ sẽ rất khó chịu. Nếu bạn cho rằng một vài thông tin của bạn có thể làm nảy sinh câu hỏi thêm thì bạn hãy trả lời luôn cả những câu hỏi đó. Nhà tuyển dụng sẽ rất ấn tượng với phong cách làm việc chu đáo của bạn. 

- Viết đúng ngữ pháp, chính tả và các dấu câu, dù bạn viết bằng ngôn ngữ nào. Viết sai ngữ pháp hoặc dấu câu sẽ làm Email của bạn rất khó hiểu. Nếu bạn viết tiếng Anh, có thể dùng chức năng kiểm tra chính tả để soát lỗi. 

- Trả lời Email thật sớm. Lý do chính để chúng ta gửi Email là vì chúng ta cần và hy vọng một hồi âm nhanh chóng. Nếu không thì chúng ta đã gửi fax hoặc thư. Email của công ty tuyển dụng nên được bạn trả lời trong vòng 24g. Nếu bạn chưa có câu trả lời, hãy gửi một Email thông báo là bạn đang suy nghĩ về vấn đề đó và cho họ biết khoảng bao giờ thì họ có câu trả lời chính xác. Cái này các bạn trẻ hay mắc phải, có lẽ là do chưa biết đến điều này nên các bạn cứ nghĩ là không cần. 

- Cách trình bày cũng rất quan trọng vì thư của bạn sẽ được đọc trên màn hình nên khó hơn đọc trên giấy rất nhiều. Nên dùng những đoạn văn ngắn và cách dòng giữa các đoạn, nên viết ngắn gọn và nêu những ý chính thôi. 

- Cuối cùng, đừng attach những files không thật sự cần thiết. Khi gửi những files đính kèm quá lớn, bạn có thể làm cho công ty ngại mở ra vì sợ virus, hoặc có những hệ thống còn xóa files đính kèm ngay khi Email đến… (sự thật là mình rất ... không thích những email gửi đến mà đính kèm đến 5, 7 cái file, tốt nhất các bạn nên gom các file đó vào 1 folder, nén lại thì nhà tuyển dụng chỉ cần tải 1 lần là được, điều này cũng giảm thiểu được các lỗi do quá trình truyền tải nữa) 



Read more…

Comments[ 0 ]


Đăng nhận xét

...chữ NGỘ của người về từ Nam Cực

19:09 |
(Bài viết của chị Hoàng Thị Minh Hồng, người phụ nữ đầu tiên đặt chân đến Nam Cực. Bài viết này từ 6 năm về trước nhưng rất đúng với tâm trạng của tất cả chúng ta khi bước chân ra thế giới, Share tặng tất cả các bạn .)

===================================
Đã hơn chục năm rồi, vào thời gian này, tôi đang chuẩn bị cập bến Ushuaia (Argentina), sau 2 ngày 3 đêm vật lộn với sóng gió và bão biển trên đường từ Nam Cực trở về.

Hồi ấy trước khi đi, bạn bè bố mẹ gọi điện đến nhà tôi; "Điên à mà cho nó đi! Đi đến cái vùng đấy là chỉ có chết thôi!".

Kệ, cứ đi xem có chết được không. Thế là, 27/1, cập bến, thoát chết, và cuộc đời tôi cũng thay đổi từ đấy. Những trải nghiệm này, đã tạo nên trong tôi những thay đổi 180 độ trong nhận thức và hành động.
Và tôi đang định nói về những thay đổi ấy!
.
.
.
CÁI NGỘ THỨ NHẤT ; THẾ GIỚI NÀY QUÁ RỘNG LỚN VÀ TA THẬT BÉ NHỎ
. Đến một lúc nào đó, khi đang đứng ở đâu đó trên bề mặt trái đất, tự nhiên thấy mình quá bé nhỏ.

Con người cứ hay ngồi đấy và nghĩ mình thành công, sành điệu, là... trung tâm của vũ trụ; hay rên rỉ đau đớn thằng kia nó bỏ tao rồi, thế giới sụp đổ, sẽ không bao giờ yêu được ai nữa, thế nọ - thế kia. Chẳng là cái đinh gì hết.

Hàng tỷ hàng tỷ người đã sinh ra và đã chết đi, đã sinh ra và sắp chết, sẽ sinh ra và sẽ chết. Trái đất vẫn cứ quay hì hụi, chẳng quan tâm gì đến ai. Nhưng ở đây tôi cũng không hẳn nói về cái kích cỡ của thế giới. Tôi muốn nói là we know so little, we see so little (chúng ta biết quá ít).

Mỗi giây phút, có bao nhiêu sự việc đang diễn ra, hàng tỷ người thuộc hàng nghìn tộc người khác nhau đang làm những việc khác nhau, ăn những thứ khác nhau, tin vào những điều khác nhau, mà mình thì chỉ loanh quanh biết được mấy việc đang diễn ra trên VTV, hoặc oách hơn thì CNN, BCC, kiểu đánh bom ở Iraq, hay đội bóng của ta sang Thái Lan thế nào...
.
.
.
CÁI NGỘ THỨ HAI ; CON NGƯỜI THẬT LÀ KHÁC NHAU 
Tôi thực sự hiểu được, people are so different . Hay nói cách khác, là mỗi người trong chúng ta là độc nhất vô nhị.

Chắc mọi người sẽ bĩu môi bảo "ai chẳng biết", nhưng mọi người cứ ngẫm kỹ mà xem, bình thường mình cứ hay làm việc gì đấy, hoặc bắt mọi người phải làm điều gì đó. Bởi cứ nghĩ ai cũng giống mình, ai cũng thích những thứ mình thích. Tôi làm việc cho một văn phòng khoảng 30 người, 7-8 quốc tịch. Và mỗi người một kiểu... hâm.

Thực ra, về sau này tôi đã hiểu ra rằng, họ không hâm, họ khác mình. Người ta hay tự cho mình cái quyền cho người khác là hâm. Còn mình thì không hâm! Tất cả các hành vi không giống mình, thì là hâm cả.

Một anh ở văn phòng tôi đi xe đạp đi làm, bị coi là hâm. Một anh Tây không thích dùng túi ni-lông, cũng là hâm. Một số khác ăn chay, không ăn thịt, là hâm. Tôi không thích ăn cơm, cũng là hâm.

Một người yêu 5 -7 gái một lúc bị coi là hâm, chả ra gì. Một người chẳng yêu gái nào, chỉ thích sống một mình, cà phê một mình cả ngày, cũng hâm nốt. Lấy đâu ra cái chuẩn nào quy định thế nào là hâm thế nào là không? Chắc gì những gì đa số làm thì là đúng hơn thiểu số?

Mỗi người có sở thích khác nhau, có kẻ kiếm tiền vớ vẩn nhưng thích đổi điện thoại di động liên tục, hay vay tiền để mua xe máy, ôtô cho hoành tráng. Có người làm nhiều tiền thì lại chỉ thích gửi tiết kiệm, chẳng mua sắm gì.

Có những bạn Tây đang ở Anh ở Mỹ, ăn bơ ăn sữa suốt ngày, tiện nghi sung sướng, tự nhiên một ngày khoác ba lô đến các nước đang phát triển để làm việc, đánh vật với chuột gián, hố xí xổm và Tào Tháo đuổi vì thức ăn đường phố.

Họ chắc cũng chẳng hâm hơn những người cả đời không bao giờ ra khỏi thị trấn quê hương nhà mình. Nói tóm lại, mỗi người một kiểu, không ai giống ai. Tôi là độc nhất vô nhị, cũng giống như tất cả mọi người khác!
.
.
.
CÁI NGỘ THỨ BA ; KO CÓ GÌ GỌI LÀ KO THỂ
Tôi nhận ra một điều, là nothing is impossible (không có gì là không thể).

Người mình cứ hay bị suy nghĩ mặc định, và khăng khăng những câu kiểu; "Tôi là người không bao giờ lăng nhăng", hay; "Anh ấy chắc chắn sẽ không bao giờ bỏ tôi", hay; "Chắc chắn người đấy không bao giờ dám lừa tiền mình". Coi chừng! Rồi đến ngày té ngửa đấy! Cuộc đời của bạn sẽ có nhiều điều bất ngờ hơn bạn tưởng nhiều.

Bạn và mọi người đều có những khả năng làm những điều không ai ngờ tới. Chưa kể có bao nhiêu yếu tố khác tác động, và đừng quên, may mắn là một thứ thật sự tồn tại trên đời. Vậy, đừng có 100% vào bất kỳ điều gì. Luôn phải chừa ra vài % cho khả năng kia.

Đừng có tự tin quá vào khả năng của mình, một ngày nào đấy bạn sẽ bị cuộc đời đấm cho một phát tối mắt tối mũi đấy. Và cũng đừng tự ti quá, biết đâu, một ngày, đời bạn lại lên hương. Họ không hâm, họ chỉ khác mình. Người ta hay tự cho mình cái quyền cho người khác là hâm. Còn mình thì không hâm!
.
.
.
CÁI NGỘ THỨ TƯ ; RANH GIỚI XẤU VS TỐT
Tôi nhận ra một điều, là không có một cái khái niệm rõ ràng cụ thể nào để xác định người xấu người tốt.
Ngày xưa mình cứ hay bị dạy cách phân biệt rõ rệt giữa người xấu người tốt; cô Tấm là người tốt, cô Cám là người xấu; Sơn Tinh là người tốt, Thủy Tinh là người xấu.

Lớn hơn một chút thì bị nhồi vào đầu; Người nghèo là người tốt, người giàu là người xấu; người Liên Xô là tốt, người Mỹ là xấu. Lớn hơn nữa, thì cụ thể hơn; "Thằng đấy nghiện đấy!", nói chung nghiện là xấu, cave là xấu.

Trong đoàn của tôi đi Nam Cực, có 42 chú (35 thanh niên và 7 trưởng đoàn) từ 25 nước. Tôi tự nhiên rơi tõm vào một đám lổn nhổn mỗi người một màu da, một thứ quần áo.

Đứa tin vào ông Giê-Su, đứa tin vào ông Mô - Ha - Mét, có đứa lại chỉ tin vào cái máy tính. Nháo nhào nhào, một lũ nửa điên nửa dại vì cái cơ hội tự nhiên rơi trúng vào đầu mình.

Ngày nào cũng học hành tập tành mệt nhoài, nhưng đêm nào cũng chỉ ngủ vài tiếng còn thời gian còn lại thì nhảy nhót hú hét, tận dụng mọi giây phút để được chơi bời với nhau (và được khoảng 2 tuần thì chuyển sang... yêu nhau).

Mike - người North Ireland (Bắc Ailen) hớn hở lôi ảnh người yêu ra khoe với tôi, thấy một cô mắt mũi xanh lè váy đỏ loét xẻ ngược tận đùi. Về sau đến gần hết chuyến đi, Mike bảo; "Hồng, tao nói mày không tin đâu. Mày biết vì sao tao được đi chuyến đi này không. Vì tao đã từng là ăn cắp, cướp nhà băng".

Sau đó tôi còn biết thêm về một số thành viên khác của đoàn, những người mà ngày xưa tôi chả bao giờ dám đến gần, chứ đừng nói là chơi. Họ ôm nhau suốt ngày, mặc quần áo chung. Một cậu nghiện heroin 7 năm, một cô 6 năm, hai cậu nữa 4 - 5 năm gì đó. Đứa là criminal (tội phạm), ăn cắp đánh lộn đủ cả.

Hoá ra cái đám 35 đứa chúng tôi, là đại diện cho cả cái thế giới này, kẻ giàu người nghèo, đứa văn minh đứa lạc hậu, tư bản, cộng sản, đứa PhD (tiến sĩ) ở Harvard, đứa thất học ở Nam Phi, đứa tụt quần ra hơ mông trên lửa ngay trước mặt mọi người, đứa lại cả đời rúm ró hễ cứ "sinh hoạt" trước khi cưới là bị ném đá đến chết... Tất cả cái đám ấy được đưa vào sống với nhau, tại một nơi cách xa tất thảy những nơi còn lại trên thế giới.

Một cú sốc văn hoá thật sự! Một trải nghiệm độc đáo cho việc sống với nhau phải như thế nào. Tôi đã ngẩn ngơ mất một buổi, khi biết rằng cái cô Lynn nhí nhảnh ấy, Mike hát hay nhảy đẹp ấy lại là những kẻ, mà theo định nghĩa trong cái hệ giá trị được xây dựng trong mấy chục năm của tôi, là những kẻ dưới đáy xã hội.
Những con người này, khi được chọn đi Nam Cực, tất nhiên cũng phải qua những lần phỏng vấn, như tôi, nhưng cái tiêu chí chọn lựa của người ta không phải là nói tiếng Anh giỏi hay là đạt được bằng sáng chế hay cống hiến gì cho xã hội, mà chỉ cần họ có suy nghĩ đúng. Chúng tôi được chọn, vì chúng tôi đều là con người.
Tôi chỉ muốn nói rằng, tôi đã "ngộ", và tôi đang cố để thực hành cái ngộ này.
.
.
.
CÁI NGỘ THỨ NĂM; NÓI THẬT LUÔN DỄ NHẤT
Một thay đổi cũng phải mất thời gian dài để tôi có thể nhận ra và thực hành nó, đó là "nói thật là cách hay nhất để giải quyết mọi vấn đề".

Trong cuộc đời mỗi chúng ta, ai cũng nói dối cả, và mọi người thường nhất trí với nhau ở một điểm nghe rất thuyết phục, là "nói dối là cần thiết trong một số trường hợp nhất định".

Tôi công nhận, có những cái mình rất khó có thể thay đổi được, ví dụ như bố mẹ không cho đi chơi xa với bạn trai, nên đành phải nói là con đi công tác, vì sợ bố mẹ "lên huyết áp". Nhưng nói chung tất cả những trường hợp còn lại, càng về sau tôi càng nghiệm thấy, thì nói thật là hay nhất.

Nói thật làm cho mình đỡ mất công nhớ là mình nói gì, có khi nói với người này thế này, lại nói với người khác thế khác. Nói dối làm nhiều khi mình bị lòi đuôi, và làm cho tình hình còn xấu hơn. Ngày xưa tôi bị trĩ, chẳng nói với ai, cũng chỉ vì không tự tin, sợ người khác cười. Tất nhiên, tôi không dám nói là bây giờ tôi tuyệt nhiên không còn nói dối gì nữa.

Tôi chỉ muốn nói rằng, tôi đã "ngộ", và tôi đang cố để thực hành cái ngộ này. Vẫn còn những cái khó khăn lắm. Bởi vì việc nói dối không chỉ thể hiện ở việc nói dối về một hành động, mà còn nói dối về tình cảm nữa.
Trong cuộc sống mà ta phải bươn chải kiếm sống này, nhiều khi ta không muốn nói thẳng ra một điều mà ta nghĩ, bởi vì ta không muốn chuốc thêm phiền toái.

Có những người tôi rất ghét, nhưng vì tế nhị, vì quan hệ này kia, tôi không thể nói thẳng ra "Ôi tôi chán/ghét anh/chị lắm...". Dần dần trong mấy năm vừa rồi, tôi học được cái trò nói thẳng ở mấy bạn Tây làm cùng văn phòng tôi.

Ngày xưa tôi ghét ai trong văn phòng, tôi hay cãi nhau với họ, nói xấu họ sau lưng, nhưng không bao giờ biết ngồi nói chuyện cho ra đầu ra cuối, tao ghét mày ở điểm này, tao đề nghị mày thôi cái thói quen đấy đi, mày ghét tao ở điểm kia hả, tao sẽ sửa. Thế nhé, bắt tay nào, ôm nhau cái, giải quyết xong rồi nhá.
Giờ, tôi đã biết thực hiện những cuộc nói chuyện như vậy ở văn phòng. Khó thì khó, nhưng lại hết cả khó chịu, và chắc người khác cũng đỡ khó chịu với mình.
.
.
.
Tác giả; chị Hoàng Thị Minh Hồng, người phụ nữ VN đầu tiên đặt chân đến Nam Cực, bài viết này từ 6 năm về trước.

Read more…

Comments[ 0 ]


Đăng nhận xét

Những chiêu xây dựng lòng trung thành của đội nhóm

21:00 |
Chào các bạn,

Hẳn các bạn cũng đã từng rơi vào tình huống đội nhóm của bạn "rệu rão", không khí nặng nề luôn bao trùm các cuộc họp, không phát huy được ý tưởng của mọi người và tinh thần lăn xả vì đồng đội hoặc mục tiêu chung hầu như không có? Các nghiên cứu đều cho thấy, nguyên nhân của những biểu hiện trên KHÔNG phải do lỗi của các thành viên trong đội mà là do chính nguời đội trưởng. Điều này cũng đúng với tất cả các hình mẫu nhóm, từ những nhóm "head" như ban giám đốc, nhóm quản trị cấp cao như giữa giám đốc với các trưởng đơn vị, đến những nhóm nhỏ nhất ở cấp tổ, đội hoặc thậm chí là một nhóm vô danh nào đó.

Để không bị vướng những vấn đề trên, bạn có thể thực hiện 3 biện pháp sau:

1. Quan tâm thật sự đến con người của nhân viên thay vì chỉ xem nhân viên là công cụ để đạt hiệu quả công việc.

Hãy thể hiện một cách chân thành rằng bạn thấu hiểu và quan tâm đến CON NGƯỜI họ chứ không chỉ quan tâm đến hiệu quả công việc bất chấp nhân viên của mình suy nghĩ gì. Hãy xem các thành viên trong nhóm là cộng sự thay vì là một công cụ. Điều này tưởng chừng ít xảy ra nhưng lại rất thường xảy ra tại các công ty mà người có sếp.. không tốt. Nếu không thể hiện rằng bạn thật sự quan tâm đến khía cạnh con người của họ, chính bạn sẽ là người nhận hậu quả khi không khí làm việc luôn không có sự tin tưởng, làm việc đối phó. Nhân viên sẽ chỉ làm việc vì không bị bạn "mắng" thay vì làm việc cùng định huớng với bạn.

2. Hãy luôn là là người "phía sau" trong các buổi thảo luận về giải pháp và ý tưởng

Các sếp chúng ta thường hay mắc phải lỗi này nhất. Chúng ta thường nghĩ rằng, nếu chúng ta chỉ lắng nghe, thể hiện rằng ý tưởng của nhân viên mình hay hơn mình sẽ làm chính mình mất mặt, sẽ không được sự coi trọng của nhân viên. Suy nghĩ này rất bình thường, nhất là đối với những vị sếp "tự cao tự đại", nhưng nếu chúng ta biết điều chỉnh một chút, hiệu quả đóng góp của nhóm sẽ vô cùng lớn.

Chúng ta hãy tưởng tượng, nếu một nhân viên họ đưa ra ý kiến, chúng ta chưa nghe họ nói hết câu lập tức chúng ta đã giành nói, thậm chí là phê phán ý kiến đó là không sáng suốt... thì liệu rằng, lần sau có ai nói lên ý kiến của họ cho bạn hay không? Trong các buổi họp về lấy ý kiến, giải pháp hoặc ý tưởng, hãy luôn là người lãnh đạo hỗ trợ phía sau, để thực hiện như vậy, chúng ta cần:
  •     Khuyến khích mọi người nói dù đúng hay sai. Viết lại tất cả các ý tưởng và kiên nhẫn lắng nghe, phân tích
  •     Đến lượt bạn, bạn hãy so sánh những suy nghĩ của bạn với ý tưởng mà nhân viên đã nói. Hãy chứng minh mình đúng (nếu thật sự mình đúng) bằng những lập luận chặt chẽ và ghi nhận các đóng góp của các thành viên khác. 
  •     Trong truờng hợp ý tuởng quá xuất sắc, hãy đừng "mắc cỡ" mà không khen họ (bước 3).

3. Khen thật lòng khi ý tưởng của nhân viên xuất sắc hơn bạn

Chúng ta chỉ thành công khi chúng ta có những cộng sự giỏi hơn chúng ta. Ai cũng hiểu câu này nhưng rất ít người dám nhận mình là dở hơn nhân viên. Tuy nhiên, nếu bạn luôn muốn là nhà vô địch thì sẽ không ai muốn cạnh tranh với bạn (ai mà dại cạnh tranh với sếp), và lúc này sức mạnh của cả nhóm chỉ tương đuơng với ...bạn.

Là một nhà quản lý hoặc một lãnh đạo, sức mạnh của bạn chính là tổng hợp sức mạnh của các thành viên, dù biết rất khó, nhưng chúng ta hãy bỏ đi bản ngã (ego) của mình để cùng các thành viên tạo những thành công đột phá cho tổ chức.

Read more…

Comments[ 0 ]


Đăng nhận xét

Sự cần thiết của phân quyền

20:58 |
Chào các bạn,
Phân quyền là một nghệ thuật hơn là một khoa học. Giám đốc hoặc trưởng bộ phận trước khi phân quyền cần phải hiểu rất rõ về năng lực cũng như tâm lý và động lực làm việc của người được phân quyền.

Phân quyền là hoạt động phân phối trách nhiệm thông qua chức năng của tổ chức và là một trong những quyết định quan trọng nhất trong quản lý. Phân quyền và việc ủy nhiệm công việc một cách chính thức để người được trao quyền chịu trách nhiệm những công việc cụ thể. Phân quyền là việc làm cần thiết vì không một CEO nào có thể 3 đầu 6 tay để thực hiện tất cả mọi việc.

Lợi ích của việc phân quyền:

Việc phân quyền ngày nay không còn nhằm chỉ là phân công công việc. Phân quyền ngày nay còn có nhiều mục đích. Những mục đích của việc ủy quyền là:
  •     Phân rõ chức năng nhiệm vụ.
  •     Xác lập quyền hạn, trách nhiệm đối với từng đầu công việc quan trọng.
  •     Thử thách nhân viên trong trường hợp đào tạo và đánh giá nhân sự.

Làm sao để trao quyền hay ủy quyền hiệu quả?

Để trao quyền hiệu quả, người trao quyền cần nắm rõ các nguyên tắc:
  •     Trao quyền nên có thời hạn. Việc trao quyền có thời hạn sẽ là động lực để kích thích nhân viên làm việc, nhất là trong trường hợp trao quyền đi kèm trao quyền lợi.
  •     Nói rõ yêu cầu công việc, những chuẩn mực để đánh giá hoàn tất công việc. Điều này giúp người được trao quyền rõ ràng hơn trong công việc.
  •     Định kỳ xem xét hiệu quả trao quyền.
  •     Đánh giá, đào tạo và cải tiến.

Trao quyền có phải xóa bỏ trách nhiệm không?

Trao quyền hay phân quyền hay ủy quyền hiện nay có nhiều quan điểm về mặt trách nhiệm. Nhưng theo tôi, trao quyền hay ủy quyền hay phân quyền đều chỉ là tạo điều kiện cho cấp dưới chủ động làm việc chứ không phải cấp trên hết trách nhiệm. Về nguyên tắc, lãnh đạo cao nhất vẫn là người chịu trách nhiệm cao nhất tất cả hoạt động của công ty. Do đó trách nhiệm của lãnh đạo khi ủy quyền là phải thường xuyên đánh giá, xem xét tính hợp lý cũng như có định hướng đào tạo thích hợp để việc phân quyền được hiệu quả.

Read more…

Comments[ 0 ]


Đăng nhận xét

4 cách đơn giản để "đọc" 1 công ty

21:39 |
Tốt nghiệp đại học với tấm bằng cử nhân trong tay bạn bắt đầu gia nhập vào một môi trường mới, môi trường làm việc tại các công sở. Bạn sẽ phải làm gì để mình được dung nạp vào môi trường đó? Ngay từ bây giờ hãy học cách “đọc” một công ty. 


Việc “đọc” một công ty không đơn thuần chỉ là nghe những cái được nghe, nhìn thấy cái được thấy hãy bắt đầu từ những việc nhỏ nhặt nhất: 

Hãy có câu trả lời trước khi đặt câu hỏi. Thông tin tốt nhất mà bạn có thể có là từ những cựu thành viên trong công ty, từ những thành viên hiên tại và từ khách hàng... Tuy nhiên đừng luôn đặt ra câu hỏi trong khi chẳng ai có thời gian trả lời bạn. Hãy tập lấy thông tin không bằng cách hỏi. 

• Nguồn thông tin phải có từ hai chiều. Đừng quá lưu tâm đến những vấn đề của cấp trên hãy bắt đầu ngay từ bác bảo vệ, chị văn thư...có như vậy bạn mới biết về công ty từ gốc rễ. Song nên nhớ biết để biết chứ đừng biết để “bàn”! 

• Cách thể hiện không phải là tất cả. Đừng quá chú ý vào vị trí công việc mà hãy quan tâm hơn đến cách làm việc của mọi người. Ví dụ như khi chị lễ tân cúi chào một người lạ điều đó không có nghĩa là vô ích. Không có gì là thừa trong khi ngày nay văn hoá doanh nghiệp luôn được đặt lên vị trí hàng đầu. 

• Lắng nghe lịch sử, học hỏi “anh hùng”. Bất cứ công ty nào cũng có những thời vàng son, có những “giai thoại” đáng để mọi người nhắc đến. Là một thành viên của công ty chắc chắn hơn ai hết bạn phải biết những điều kiểu như trên. Hãy trả lời câu hỏi: những thành tích đó là gì, đã xuất hiện khi nào, đến nay thì ra sao...? Và tất nhiên thật là thiếu sót khi nhắc tới những lịch sử ấy mà không gắn tới những con người lịch sử, đó là “anh hùng” của công ty, là hiện thân cho những gì đang tồn tại trước bạn. Tôn trọng và học hỏi là những điều bạn nên làm. 

Trên đây chỉ là những nguyên tắc cơ bản để gia nhập vào một gia đình mới. Thành công đến đâu là còn phụ thuộc vào những nỗ lực của chính các bạn song xin hãy nhớ các phép tính toán học luôn bắt đầu từ bảng cửu chương. 

~~>chúc các bạn sắp ra trường thành công!!

Read more…

Comments[ 0 ]


Đăng nhận xét

Nhà Tuyển dụng muốn gì ở bản CV của bạn ?

21:59 |
1. Lời tuyên bố cá nhân
Đây là cơ hội đầu tiên để bạn tạo ấn tượng. Nếu bạn gặp bất cứ một sai lầm nào đó, cơ hội được mời đến phỏng vấn của bạn sẽ giảm đi đáng kể.

Nhà tuyển dụng cần có lý do để tiếp tục đọc phần lại của bản CV. Họ dường như ít quan tâm đến những gì bạn mong muốn trong sự nghiệp của mình. Họ muốn biết những gì bạn sẽ làm cho họ, làm thế nào bạn có thể đem lại lợi nhuận cho họ. Hầu hết ứng viên không nắm được điều này, bản CV của họ rơi vào một cái bẫy: định hướng bản thân.

2. Lịch sử và kinh nghiệm làm việc
Nhà tuyển dụng dành nhiều thời gian để xem xét phần này hơn bất kỳ một phần nào khác trong CV của bạn. Do đó trong phần này bạn phải đưa ra được những “bằng chứng” thuyết phục rằng bạn là một ứng viên phù hợp

3. Học vấn
Tìm kiếm việc làm giống như một trò chơi có người mua và kẻ bán trên thị trường. Bạn là người bán và nhà tuyển dụng là người mua. Để làm cho mình hấp dẫn hơn các đối thủ cạnh tranh bạn cần sử dụng hết những công cụ bạn có trong kho vũ khí của bạn.

4. Kỹ năng
Phần này nhấn mạnh lợi thế của bạn như một nhân viên tiềm năng. Hãy làm cho nó thật đơn giản để nhà tuyển dụng có thể nhận biết một cách dễ dàng tài năng của bạn và thật rõ ràng về những gì bạn có thể cống hiến được cho công ty của họ. Nhà tuyển dụng sẽ tìm kiếm ở phần này như là một nội dung trả lời cho câu hỏi: Họ sẽ nhận lại được những gì khi đầu tư vào bạn.

5. Đừng quên độc giả của bạn là ai
Nhà tuyển dụng đã mất thời gian để tìm hiểu CV của bạn, và họ không muốn có cảm giác như đang đọc một bảng kiệt kê khách mời trong một đám cưới hay một thực đơn cho một bữa tiệc.

Hãy đảm bảo rằng bản CV của bạn ngắn gọn nhưng rõ ràng và hướng tới những mục tiêu mà nhà tuyển dụng đang kiếm tìm. Cho dù bạn thiết kế bản CV của mình theo phương thức nào, điều quan trọng nhất là hãy làm thỏa mãn nhà tuyển dụng bằng cách trả lời ba câu hỏi mà họ đặt ra: Bạn có thể làm được gì cho tôi? Bạn đã làm được những gì trước đó? Bạn có thể lặp lại những thành công của mình một lần nữa cho công ty của tôi hay không?

vì vậy, 10 ĐIỀU BẠN CẦN BIẾT TRƯỚC KHI RA TRƯỜNG

1. Xác định tư tưởng mục tiêu rõ ràng
2. Lên kế hoạch cho bản thân và chiến lược cuộc đời
3. Phấn đấu có bảng điểm đẹp
4. Thận trong với những phát biểu trên Internet (đặc biệt là facebook)
5. Thực tập hiệu quả
6. Xây dựng một bản lý lịch đẹp, gồm cả nội dung và hình thức
7. Phát triển các mối quan hệ
8. Tham gia các hội chợ việc làm
9. Tìm hiểu và luyện tập kỹ năng phỏng vấn, các phương pháp để đạt điểm cao trong phỏng vấn
10. Tự mình nghiên cứu, tìm hiểu về ngành mình sẽ làm.

Nói chung là mỗi người từ lúc cất tiếng khóc chào đời, đã được ông trời sắp đặt cho một vị trí nhất định. Bạn được cái này và có thể bạn không có được cái kia nhưng chung quy lại những cái được và mất đó đều có mục đích riêng của nó, đừng rồi trách ông trời sao bất công, mà hãy cố gắng, cố gắng dựa trên ưu điểm của mình, rồi thời gian sẽ trả lời cho bạn tất cả.?”

Chúc các bạn thành công..



Read more…

Comments[ 0 ]


Đăng nhận xét