Cái Tâm là gốc của thành công

19:32 |
Trong chúng ta ai cũng có một công việc trước hết để kiếm sống, sau là làm giàu. Có người thành công, có người thất bại. Có người rất hài lòng, có người bất mãn, có người coi đó chỉ là một bước tạm thời trong lúc “quá độ”. Và ai cũng mong muốn sẽ thành công. Nhưng mọi người đã làm việc ra sao? Kết quả thế nào?

"Thiện căn ở tại lòng ta 
Chữ tâm kia mới bằng ba chữ tài." - Nguyễn Du

Cuộc sống có những quy luật không thể đi ngược lại. Thực tế đã chứng minh ông trời chẳng cho không ai cái gì. Ta được cái này thì mất cái khác, đúng với những công sức, tâm huyết mình bỏ ra.

Người làm công bình thường (lương “ba cọc ba đồng”) thì ít lo nghĩ, có thời gian tận hưởng cuộc sống. Chỉ vất vả lúc chưa xong việc thôi, cứ hết giờ làm là thoải mái vô tư. Tài năng và công sức cống hiến tới đâu hưởng tới đó. Vận mệnh của công ty đã có “sếp” chịu trách nhiệm, mình cứ lương thưởng đầy đủ là êm ru. Còn các ông chủ thì chẳng bao giờ có khái niệm hết giờ, xong việc hay nghỉ ngơi thực sự. Nhìn họ bình thản vẻ bề ngoài thôi, trong đầu bề bộn lo toan và công việc. Ai đã từng trải qua mới hiểu việc đưa một sản phẩm hoặc một dịch vụ mới ra thị trường, rồi phát triển thành một thương hiệu mạnh nó “xương” như thế nào. Những người thành công quả là đáng khâm phục, họ phải đổ bao nhiêu công sức, thời gian, trí tuệ, tiền của mới có được thành quả mà mọi người nhìn thấy. Và họ luôn thèm cái cảm giác “như bác nông dân cày xong thửa ruộng”, được ăn thấy ngon miệng, ngủ ngon giấc, đầu óc không phải phân tán, ưu tư. Làm gì cũng có cái giá của nó là thế đấy.

Khi chúng ta chọn cho mình con đường tương lai không cần phải cố “đua” theo một trào lưu nào, hãy để cuộc đời cho công việc mình yêu thích và có khả năng thực sự, để bạn có niềm đam mê, thấy mình đã quyết định đúng, nếu thất bại cũng không hối hận. Và trước hết phải có tâm, có đức, có lòng nhiệt huyết, có trách nhiệm thì việc gì cũng mang lại thành công. Không phải ai cũng tìm được đúng ngành học, đúng hướng đi ngay từ đầu. Bạn cứ hoàn toàn tự tin chuyển đổi sang việc khác phù hợp với mình hơn. Chẳng có nhẽ gì mà chỉ mấy năm học đại học là quyết định cả cuộc đời (những sáu, bảy chục năm sau đó) phải “theo nghề”. Hiện nay số người làm không đúng ngành học ban đầu và đã thành công rất nhiều, người ta vẫn có câu “tay trái to hơn tay phải” mà!

Nếu bạn trẻ nào chọn con đường làm chủ thì hãy xác định đó là cả một quá trình vất vả, gian nan, đã đam mê rồi thì quyết đầu tư tới cùng, phải kiên trì làm bằng được. Nếu chọn con đường trở thành một người làm công thì dù ở đâu cũng hãy vận dụng hết tài năng, tâm huyết, để trở thành “cây cổ thụ” trong lĩnh vực chuyên môn của mình. Cả hai lựa chọn trên đều có cơ hội thành công và thất bại như nhau.

Mỗi người có một sự nghiệp riêng, làm công hay làm chủ cũng vậy, quan trọng là ai sẽ thành công? Cho dù làm gì cũng chỉ là một “con đường” mà bạn lựa chọn, không có con đường nào tốt hơn, vấn đề là ai sẽ đi tới đích?

Thành đạt không quan trọng là bạn làm thuê hay làm chủ. Theo tôi, trả lời được những câu hỏi dưới đây là ổn rồi:

(1) Việc bạn đang làm có chân chính, lương thiện không ?
(2) Việc đó có đúng với khả năng và ước vọng của bạn không ?
(3) Bạn đã suy nghĩ và làm việc hết mình chưa ?
(4) Sản phẩm (hoặc kết quả công việc) của bạn đã tốt nhất chưa ?
(5) Thu nhập có xứng với công sức bỏ ra hay không?

Các cụ ta vẫn nói “có đức mặc sức mà ăn”, càng ngày tôi càng thấy câu nói đơn giản này có ý nghĩa to lớn, đúng đắn và sâu sắc. Hơn bao giờ hết, câu nói này rất phù hợp và cần được nêu cao trong xã hội ngày nay, đặc biệt là với những bạn trẻ đang xây dựng sự nghiệp tương lai, bằng con đường nào cũng vậy. Nhớ nhé bạn trẻ, cái tâm, cái đức chính là nền tảng cho mọi thành công đích thực.

Read more…

Comments[ 0 ]


Đăng nhận xét

Những câu chuyện cuộc sống ..

19:29 |
Câu chuyện thứ 1:
Tokyo 1 ngày mưa ảm đảm. Bạn đứng trước cổng soát vé, uể oải chờ mọi người di chuyển đến 1 địa điểm kiến tập mới. Có đâu 1 thanh niên dáng vẻ lén lút nhìn ngó quanh quất. Người thanh niên trẻ sau đó đi sát vào 1 người phụ nữ và nhanh chóng qua cổng soát vé. Ah đá tàu. Cái này hiểu sơ sơ, khi qua cổng soát vé, bằng cách nào đó mà người thanh niên đó che được mắt thần, máy sẽ hiểu người thanh niên đó là hành lý của người phụ nữ đi trước. Xui cho người thanh niên trẻ đó là có 3,4 người mặc thường phục áp sát anh ta và dồn anh ta 1 góc. Có đôi co, quyển sổ passport bìa xanh lôi ra, lại 1 người Việt Nam nữa. 3,4 người đàn ông thái độ lạnh lùng và kéo người thanh niên trẻ vào văn phòng ga...

Câu chuyện thứ 2:
Đây là câu chuyện của 1 chị gái, chị có 2 con, là giáo viên mầm non ở 1 tỉnh lẻ Việt Nam. CHị nghe lời môi giới mà sang đây, với 1 mức lương ko tin nổi:  20, 30 man quy đổi ra tiền Việt là 60 triệu. Sang tháng đầu chị không kiếm nổi việc làm thêm mặc dù công ty môi giới đã hứa hẹn. Chị khóc vì nhớ nhà, vị món nợ treo lơ lửng trên đầu, vì thái độ lạnh lùng và lợi dụng của những người Việt xung quanh. 1 tháng trôi qua ko có việc, chị đi vất vưởng trên đường, vừa đi vừa khóc. Cũng may là chị cuối cùng cũng kiếm dc việc, với người ko biết tiếng thì chỉ có thể kiếm dc công việc lương tầm 700 800 yên 1 h tức là khoảng gần 200 nghìn tiền Việt Nam. Mà dù nặng nhọc thì cũng mật ít, ruồi nhiều với số lượng người nhập cư càng ngày càng lớn....Vậy nhưng để kiếm tiền trả món nợ kia, bạn tính sơ sơ thế này: đi theo diện visa du học nghĩa là phải học. Mỗi tháng mất 6 man tiền tháng, 2 man tiền thuê nhà, 2 man tiền ăn, vậy là để có tiền trả được nợ chứ chưa mong lãi, mỗi tháng chị phải kiếm được 14 man....Mới đây trường chị gọi tất cả đám học sinh Việt lên, yêu cầu trả lại đồ ăn cắp siêu thị : là trứng, lá cá...là sữa, chỉ đích danh người cầm đầu. Hình ảnh người Việt nó cứ xấu xí dần đi...

Câu chuyện thứ 3: 
Bạn của bạn, cùng học đại học với bạn nhắn tin báo sẽ đi Tokyo. "Tớ đi du học" - rất ngắn gọn và tự hào. Công việc của bạn, nếu gọi là có thì thời điểm này chắc là chưa, nhưng bảo ko thể thì ko đúng. Vậy mà vứt tất cả, bạn ấy đi "du học". Đi với sự ghen tỵ và ngưỡng mộ của những người khác. "Uh thì du học" bạn chỉ cười thôi. Bạn ấy hỏi cần mang gì và sang đấy phải chuẩn bị gì:

- Chuẩn bị để không thay đổi.

Bạn ấy ko hiểu hoặc cũng chả muốn nghe lời bạn nói. Nhưng giờ có lẽ bạn ấy cũng sớm nhận ra thôi. Sang bên này kiếm tiền có khó không? Bạn trả lời: theo cách nào? Cứ tưởng tượng nhé, đây là thiên đường của ăn trộm. Bạn đi trên tàu điện có thể khoắng được 1 đống Iphone5, Ipad ví và các đồ giá trị khác. Bên này Iphone 5 giống 1100i ở nhà. Người ta dắt sau túi quần như biếu không ấy mà. Vào siêu thị ko cửa từ, ko có chuyện gửi đồ trước khi vào ở siêu thị Nhật. Vừa đi vừa tu nước ừng ực có khi nó cũng chả biết nước ở siêu thị hay là ngoài mang vào. Vậy là với khoản tiền ở câu chuyện thứ 2 bạn nhắc đến và khoản tiền có thể dễ dàng kiếm dc ở câu chuyện này, bạn có tự tin mình không thay đổi. 

Vậy là những người kiếm 60 triệu có thật không? Có chứ, với điều kiện bạn biết và thành thạo tiếng. Bạn có thể kiếm dc nhiều hơn còn nếu chập chững sang, sống nổi là may lắm rồi. Vậy 1 người nào đó mới sang, ko biết tiếng thì tiền đó thế nào :D 100 trường hợp, 70 trường hợp bạn có thể hiểu từ đâu. Cực khổ thế nào, đắng cay thế nào cũng phải cố post mấy cái ảnh cầm iphone 5 lòe mọi người, kéo theo 1 thế hệ những người tưởng tượng tiếp theo. 

Cá biệt có những công ty môi giới, họ hứa sang có việc làm thêm. Có đấy, nhưng chỉ cho làm có 1,2 tháng sau đó họ đuổi bạn đi và cái chỗ đó để dành lừa tiếp những người đàn em của bạn. 

Thế là để sống và tồn tại bên này, người ta lại lừa nhau, những người Việt lại lừa người Việt. Bắt đầu từ những việc cò con như lợi dụng miếng ăn, cho tới việc ăn hoa hồng tiền giới thiệu việc làm, đủ lằng nhằng những kiểu lừa nhau sau đó.

Trờ lại câu chuyện của chị gái thứ 2. Chị đã quá mệt mỏi, đêm nào cũng khóc, mệt lả vì bê hàng, chị bảo với bạn:

- Chị sẽ không làm việc phi pháp đâu nhưng e kiếm cho chị một người Nhật nào đó, chị cặp bồ cũng được...

- Ặc, e lấy đâu ra chị...

Mới nghe đâu em họ chị ấy, mặc dù chị ấy cũng khuyên hết nước hết cái nhưng cũng chuẩn bị "du học Nhật"...

Cuối cùng để kết thúc, bạn muốn hỏi thái độ của người viết với những người này như thế nào. Chuyện đi tàu trốn, bạn ko chấp nhận được đúng ko? Nhưng hiểu thế nào đây, để có những công việc đơn giản thế phải di chuyển xa. Tiền vé cả đi cả về rơi vào tầm 2500 yên, bằng 3 giờ làm thêm cật lưc. Và đừng mong là sau 2 năm tiếng Nhật sẽ lên vùn vụt như mơ ước khi còn ở Việt Nam nhé. Không có thời gian để thở chứ đừng nói là học. Và thường sau 2 năm, một là bạn sẽ trốn ra ngoài, 2 là về được, số có thể bám trụ học đại học, cao đẳng ở đây là số người quyết tâm cực lớn và nói trắng ra là số có tiền từ gia đình. 

Vậy là cái đám xấu xa đó, vẫn tiếp tục đi lừa đảo mọi người bằng những thứ hoa mĩ đó...""

Nghe có vẻ cay đắng thay, bạn bè mình cũng có nhiều người du học, đi làm ở nước ngoài.. rào cản ngôn ngữ là rất lớn, sống chưa bao giờ là đơn giản cả. 

Read more…

Comments[ 0 ]


Đăng nhận xét

Đừng để ai nói bạn phải làm gì trước tuổi 22, hay 23, hay 50

19:47 |
Mỗi con người, sinh ra và lớn lên trong những hoàn cảnh khác nhau, thì không thể giống nhau ở mọi hành động, suy nghĩ, điều người ta cần làm và nên làm cũng không thể giống nhau. Có chăng, có thể là ... chỉ cần đọc và cười. Cũng giống như nếu luôn luôn cho rằng chúng ta không thể bay, không có ai nghĩ và làm khác đi thì chẳng thể nào có những chiếc máy bay ra đời ...


Dạo trước tôi hay hứng thú với những bài viết có tựa đề theo công thức “Những điều cần làm trước năm XYZ tuổi.” Kiểu như lúc ấy tôi vẫn còn nhỏ nên thấy rất hồ hởi, cứ ghim trong đầu bảo người ta nói đúng, nói hay; đến năm đó phải ráng làm những chuyện đó. Nhưng thời gian cứ ập vào mặt, đi qua một cơ số tuổi thì nhận ra những bài viết như thế, nó có thể hay với một vài người; nhưng với một vài người khác, nó không có giá trị nhiều lắm.

Sáng nay tôi đọc một bài viết về những điều cần làm trước tuổi 22. Quá nửa những điều được liệt kê trong ấy, đọc qua thì nghe sướng tai, ngẫm lại thì thấy cũng không sướng mấy. Chẳng hạn như điều số 1: có người yêu trước năm 22 tuổi. Lí do: qua 22 thì bắt đầu trưởng thành và biết tính toán; thế nên hãy yêu khi chưa biết toan tính, sẽ “thú vị và trải nghiệm hơn rất nhiều.” Tôi đọc mà mướt mồ hôi. Nói như tác giả bài này (không rõ bao nhiêu tuổi), nghĩa là từ bây giờ trở đi tôi không nên yêu nữa; vì đã không còn “thú vị và trải nghiệm” như xưa.

Bạn à, có hai điều vô lý ở đây. Nếu bạn gặp một ai đó mà mãi đến tận 22 tuổi họ vẫn chưa có người yêu, bạn có đến và nói với họ, “Thế là từ giờ mày chả yêu thú vị được nữa?” Họ đã sống 22 năm của cuộc đời, như họ muốn và như số phận của họ muốn, và thế là đủ. Điều vô lý thứ 2, tình yêu sau 22 tuổi, tình yêu sau 23 tuổi, tình yêu sau 24 tuổi, tình yêu sau 50 tuổi; nó ra sao là nằm ở trái tim bạn, không nằm ở những nếp nhăn trên trán và trong não bạn. Số tuổi thuộc về thời gian, nhưng cuộc đời nằm trong tay mình. Bạn chưa đến 22 tuổi; nhưng có một bài báo lại nói, “Qua 22 thì chán lắm đấy, yêu chả còn thú vị như xưa”; vậy mà bạn cũng để nó cuốn trái tim bạn theo ư? Không, phải nghênh mặt lên mà hỏi lại nó, “Qua 22 tuổi tình yêu của tôi vẫn sẽ hay ho lắm đấy, thách nhau à?” Bạn sẽ không nói với người bạn yêu sau 22 tuổi, “Này, anh chẳng yêu em như anh yêu cô bé hồi 18 đâu”, và cũng không hề mong người ta sẽ nói với mình như thế. Đừng để ai định nghĩa cuộc đời mình, nhất là định nghĩa tương lai của chính mình.

Đến điều thứ 3 trong bài báo đó thì tôi còn mắc cười hơn. Thử hình xăm, thử đi bar, thử uống rượu; nhằm mục đích “nổi loạn có lí trí.” Tôi biết có những người cả đời không hút thuốc, không xăm hình, không rượu chè (một hai li xã giao công việc thì có). Lí do: họ không thích. Và hãy để yên cho sự không thích của họ nằm đó. Họ chẳng phải thử thứ gì trước 22 hay 23 cả. Mẹ tôi đến bây giờ vẫn nói tại sao con gái lớn rồi mà chưa chịu xỏ khuyên tai. Tôi không thích, vậy thôi. Giả sử, gia đình bạn không khá giả lắm, bố mẹ bạn làm việc hết sức vất vả để bạn có thể tiếp tục đi học, nhưng bạn lại đòi đủ tiền đi bar, uống rượu, ... "nổi loạn có lí trí"... sau đó bạn sẽ cảm thấy thế nào ?? nếu khoản tiền đi bar uống rượu đó được để dành lại cho một công việc khác, thì sao ? tại sao cần phải đi bar uống rượu ? 

Tôi lấy hai ví dụ đơn giản như thế. Bài báo không nói sai; bạn nên sống cho thật đầy. Nhưng định nghĩa tuổi tác là một điều, xin lỗi, ngu ngốc. Bạn không thể kẻ một lằn ranh cho mình, ngay tại mốc 22 tuổi, và trong tiềm thức tự nhủ rằng bước qua đây là cuộc vui sẽ tàn. Thực sự cuộc sống của bạn còn kéo dài đến hơn 23 tuổi, 50 tuổi, 80 tuổi và thậm chí là hơn cả con số đó. Chỉ cần bạn sống ngay thời điểm hiện tại với tất cả những gì bạn có thể, với điều bạn muốn và điều bạn cần, với quyền lợi và trách nhiệm; thì tôi nghĩ bạn sẽ không có gì để hối tiếc đâu.

Đôi khi bạn sẽ gặp một số bài viết nói về những điều người ta hối tiếc vì đã không làm khi còn trẻ. Các bạn đừng nhầm những bài viết đó với những bài viết kiểu “Những điều cần làm trước…” Một thứ nói về quá khứ, và đúng, quá khứ là những bài học để ta nắm lấy. Nhưng chẳng có bài học nào đến từ tương lai, nhất là tương lai của bạn nhưng do người khác tưởng tượng.

Điều số 7 trong bài viết đó là “Shopping thả dàn để lấp tủ đồ”, nhưng xin lỗi, tôi biết có những người không hề thích shopping, và một số người khác lại quá nghèo để shopping. Tương tự, điều số 11 là “Một công việc kinh doanh riêng.” À, nếu bạn không thích kinh doanh và quá bận rộn để sáng tác hay đi tình nguyện hay ở nhà luyện game online; tuổi trẻ của bạn thế là đi đứt. Trong bài viết đó hiện lên một thứ tuổi trẻ được cung cấp riêng cho một vài cá nhân đầy đủ về mặt vật chất và hoàn cảnh gia đình không quá tệ. Bạn có điều kiện để làm, có sở thích để làm, nhưng trong một xã hội mấy tỉ người như hiện nay, không phải ai cũng làm. 

Hãy nghĩ đến một trường hợp mà tôi nhìn thấy rất nhiều ở xứ Mỹ này: một bạn trẻ nhà không giàu lắm, nhưng muốn đi du học; qua đây thì bạn ấy phải đi làm thêm để bớt gánh nặng cho bố mẹ. Bạn ấy không có thời gian đi phượt, không có tiền để nhét đầy tủ quần áo, cơ sở kinh doanh riêng là chuyện trên trời; và việc làm thêm của bạn ấy không phải là thứ làm thêm họa mộng ảo lệ miêu tả trong bài viết; đó là những công việc nặng nhọc thực sự với tất cả những bóc lột, những vị khách điên khùng và những đêm nhức mỏi. Trở về nhà chỉ muốn nằm thẳng cẳng ra, và ngủ, vâng, tất cả những điều bạn ấy muốn chỉ là được ngủ - có khi còn ước mơ được ngủ đủ 6 tiếng chứ không phải là shopping thả dàn hay đi bar uống rượu. Bản thân là một người có tuổi trẻ khá giống với điều được miêu tả trong bài viết kia, tôi đã từng không hiểu làm thế nào để những người như vậy tận hưởng cuộc sống. Thế là tôi hỏi một người chị thân thiết ở đây, với hoàn cảnh gia đình không mấy khá giả, “Có bao giờ chị hối tiếc vì đã đi du học?” Chị ấy trả lời, “Chưa bao giờ.”

Hôm trước tôi có đọc một bài báo tên đại loại như "lương 4 triệu vẫn sống khỏe tại thành phố" trong đó, tác giả liệt kê ra là có 2 triệu trong đó để dành và gửi về cho mẹ, và số chi tiêu hàng tháng bao gồm tiền ăn, tiền nhà, tiền đi lại, ... gói trọn trong 2 triệu còn lại. Cụ thể hơn, bạn đó có 20.000 VNĐ tiền ăn cho 1 ngày và thức ăn chủ yếu là dưa cà, lạc... Tôi cũng có đọc những comment bên dưới bài báo. Có người cho rằng tác giả bài viết chỉ là đang tồn tại chứ không phải là đang sống, nhỡ có ốm đau thì vào bệnh viện cũng không dám bỏ tiền mua thuốc... Tôi nói thật sự, có lẽ chủ nhân của những comment đó, đã không sinh ra và lớn lên trong hoàn cảnh của tác giả bài viết. Hoàn cảnh nó sẽ tạo nên con người với tất cả sức mạnh và ý chí. Cách đây mấy chục năm, đất nước còn nghèo, nhà nhà ăn cơm độn khoai, độn bo bo, dưa cà, lạc, ... sữa là một món đồ chỉ ở trong ước mơ của nhiều người.. nhưng người ta vẫn sống, vẫn khỏe và không nhiều người bị ung thư, bị mỡ máu, bị gout,... như bây giờ. Với những người như vậy thì việc đi bar, uống rượu chắc sẽ không bao giờ xảy ra, nhưng họ có vui không? họ có cảm thấy hạnh phúc hay không ?... chắc chắn là vẫn có. Những bạn đã và đang sống theo kiểu “Những điều cần làm trước…” có vui không, chắc chắn cũng có. 

Tôi chỉ nhắc đến một bài viết, vì một bài này đã đủ đại diện cho một tập hợp những bài gần gần như thế: một list những điều cần làm trước XYZ tuổi, do một người nào đó viết ra, đề nghị bạn làm theo nhưng hoàn toàn không biết bạn là ai, bạn được sinh ra ở đâu, lớn lên thế nào, thích gì và đau khổ vì điều gì. Nếu có một người thân hoặc một người bạn đưa ra lời khuyên, bạn có thể lắng nghe họ, vì họ biết bạn là ai. Điều này cũng giống như gia sư vậy, bằng tuổi vẫn giúp được nhau. Còn những bài viết thế này không khác gì giáo dục đại trà, trong giảng đường gồm một giáo sư và hàng trăm sinh viên. Nhưng khi bạn đi học, những người giảng dạy đều đã tốt nghiệp bậc cao hơn bạn, hoặc có điểm số tốt. Thế mà họ cũng chỉ dạy bạn những kiến thức ít nhiều đã được chứng minh và đảm bảo. Tôi còn nhớ, một giáo viên của tôi đã nói, "mọi thứ chỉ có tính chất tương đối". Còn bây giờ, một ai đó ngang hàng phải lứa đang dạy bạn theo kiểu giáo dục đại trà về cuộc đời rộng lớn cơ đấy.

Bạn à, ngay cả y học với những số liệu chính xác của nó cũng chỉ dám đưa ra lời khuyên, “NÊN có con trước 35 tuổi” sau 35 tuổi bạn tốt nhất là không nên có con vì điều này điều nọ điều kia ..., hà cớ gì một vài bài viết lại dám định nghĩa tuổi trẻ của bạn vào danh sách “CẦN.” ?

Bạn hãy tự viết nó đi, về nhà, lấy một tờ giấy, viết ra những gì chính bạn muốn, bởi vì, khác với thứ tuổi trẻ “limited edition” được miêu tả trên kia, tuổi trẻ của đất trời miễn phí cho tất cả mọi người. Đừng mất quá nhiều thời gian trên các mạng xã hội để đọc những điều người khác chia sẻ, xong rồi lại ngồi tức và tiếc rồi bắt mình làm theo những thứ có thể chả ích gì cho bạn.

Read more…

Comments[ 0 ]


Đăng nhận xét

Đừng đặt cuộc sống trong giới hạn của những người trung bình

22:20 |
BÀI PHÁT BIỂU CỦA ADRIAN TAN - LUẬT SƯ TRANH TỤNG NGƯỜI SINGAPORE TẠI LỄ TỐT NGHIỆP CỦA TRƯỜNG NANYANG TECHNOLOGICAL UNIVERSITY, SINGAPORE

Thật là một vinh dự lớn lao khi được dành mười phút phát biểu tại đây mà chẳng lo bị phản bác, mỉa mai hay trả thù. Tôi nói điều này với tư cách một người Singapore và hơn hết là với tư cách một người chồng.

Vợ tôi là một người tuyệt vời, hoàn hảo ở mọi khía cạnh duy chỉ ngoại lệ một điều. Cô ấy là biên tập viên của một tờ tạp chí. Cô ấy kiếm sống nhờ "sửa lưng" người khác. Cô ấy đã mài dũa kỹ năng chuyên môn của mình hơn một phần tư thế kỷ, chủ yếu nhờ luyện tập tại nhà qua những cuộc trao đổi giữa hai vợ chồng.

Nói dễ hiểu hơn, tôi là một luật sư tranh tụng. Tôi dành thời gian mỗi ngày để chỉ ra sai lầm của người khác. Tôi kiếm sống bằng việc phản bác.

Dẫu vậy đời sống hôn nhân của chúng tôi vẫn cực kỳ hạnh phúc. Đơn giản vì mỗi khi có cuộc tranh cãi giữa một biên tập viên và một luật sư, kẻ chiến thắng không ai khác ngoài vợ.

Và chính thế nên tôi muốn bắt đầu bài này bằng một lời khuyên nhỏ cho cánh mày râu: một khi đã chinh phục được trái tim nàng, bạn chẳng nhất thiết phải chinh phục nốt mấy cuộc tranh luận.

Hôn nhân được coi là một dấu mốc của cuộc đời. Một số trong các bạn đã kết hôn. Một số chưa từng kết hôn. Một số sẽ kết hôn. Một số rất thích tận hưởng trải nghiệm này và sẽ kết hôn nhiều, nhiều lần nữa. Cũng tốt thôi.

Dấu mốc lớn tiếp theo trong cuộc đời các bạn là ngày hôm nay: lễ tốt nghiệp. Kết thúc quá trình giáo dục. Hoàn tất việc học.

Có một lời nói dối vĩ đại mà các bạn có thể đã được nghe, rằng "Học tập là hành trình cả đời". Rồi vì lẽ đó mà bạn sẽ học nữa, lấy bằng thạc sĩ, rồi tiến sĩ, rồi giáo sư, cứ thế. Bạn biết ai đã nói với bạn như thế chứ? Giáo viên. Bạn không thấy có chút mâu thuẫn quyền lợi nào ở đây sao? Dù gì đi nữa thì đây cũng là thị trường giáo dục. Họ sẽ ra sao nếu thiếu các bạn? Họ cần những khách hàng thường xuyên.

Các bạn có thể đang mong mỏi tới ngày đi làm, tìm được tình yêu, kết hôn, gây dựng gia đình. Những sinh viên như các bạn ắt hẳn trông đợi một công việc lương cao, nơi mà bạn phải làm quần quật với một mớ trách nhiệm.

Đó là những gì được trông mong, hy vọng. Và nếu các bạn sống đúng y như thế, thật sự quá sức lãng phí.
Nếu các bạn trông đợi như thế, các bạn sẽ tự giới hạn mình. Các bạn sẽ sống cuộc đời bị bao bọc trong ranh giới được đặt ra bởi những người trung bình. Tôi không có ý đánh giá họ. Nhưng không ai nên khát khao trở thành họ. Các bạn chẳng cần phải bỏ ra bấy nhiêu năm học hỏi từ bao con người ưu tú của Singapore để chuẩn bị tinh thần trở thành kẻ trung bình.

Cái các bạn nên chuẩn bị tinh thần là Đời, là một mớ hỗn độn. Bạn chẳng thể trông mong bất cứ điều gì từ nó. Đời là bất công. Tất cả vốn dĩ đã không cân bằng. Đời là bất khả khống chế. Mọi điều tốt xấu cứ thế ập đến từng ngày, từng giờ, từng khoảnh khắc. Tấm bằng là lá chắn yếu ớt bao bọc bạn trước số phận.

Điều đầu tiên và quan trọng nhất: đừng làm việc

Công việc là thứ miễn cưỡng, là thứ không ai mong muốn.

Công việc có thể giết bạn. Người Nhật có từ "Karoshi" để chỉ việc tử vong vì làm việc quá sức. Đó là hậu quả rõ ràng nhất của công việc. Nó còn có thể giết bạn theo nhiều cách khác. Nếu bạn làm việc, ngày này qua ngày khác, tâm hồn bạn sẽ bị bào mòn từng chút từng chút một, rã ra cho đến khi chẳng còn lại gì. Một hòn đá chỉ còn trơ lại cát và bụi.

Đừng lãng phí phần lớn cuộc đời để làm thứ mình không thích cốt để hưởng tí an nhàn chút tuổi già. Bạn có thể không bao giờ chạm được tới cái đích đó.

Hoãn cái ham muốn tìm một công việc lại. Thay vì thế, hãy vui chơi. Tìm một thứ mà bạn hứng thú. Thực hiện nó. Lặp đi lặp lại. Rồi bạn sẽ giỏi vì hai lý do: bạn thích nó, và bạn làm nó thường xuyên. Sớm muộn gì thì nó cũng có giá trị.

Tôi thích tranh luận, và tôi yêu ngôn ngữ. Vì thế tôi trở thành luật sư. Tôi thích nó và thậm chí có thể làm không công. Nếu không trở thành luật sư, tôi cũng sẽ chọn một nghề liên quan đến viết lách - một nhà báo thể thao chẳng hạn.

Vậy các bạn nên làm gì? Hãy tìm một chỗ cho riêng mình. Tôi nghĩ việc tìm kiếm chẳng hề khó khăn với các bạn. Tại thời điểm này của cuộc đời, các bạn hẳn đã biết mình muốn làm gì. Sẽ tuyệt vời hơn nữa nếu các bạn không thể ngăn mình theo đuổi đam mê. Tại thời điểm này của cuộc đời, các bạn nên biết thứ mình hứng thú.

Hãy tìm một thứ truyền động lực cho bạn, thiêu đốt bạn, trở thành đam mê của bạn. Mỗi ngày, bạn phải tỉnh dậy mang trong mình nhiệt huyết không ngừng nghỉ. Nếu không, bạn hẳn đang làm việc.

Đa số các bạn trong tương lai sẽ phải tham gia vào nhiều loại hoạt động giao tiếp. Tôi có một thông điệp thứ hai: hãy thận trọng với sự thật. Có rất nhiều thời điểm nguy hiểm, tuyệt nhiên không thể nói hay viết ra sự thật. Nó có khả năng xúc phạm và làm tổn thương ghê gớm, rồi bạn sẽ nhận ra rằng: với những người càng gần gũi bao nhiêu, bạn càng phải thận trọng bấy nhiêu để che giấu sự thật. Thường thì im lặng là một tính tốt. Nó còn là một kỹ năng tuyệt vời. Đứa con nít nào cũng có thể bật ra sự thật trước khi lường tới hệ quả. Phải rất trưởng thành mới có khả năng trân trọng giá trị của sự im lặng.

Để có thể che giấu sự thật, bạn trước hết phải thừa nhận nó. Phải tuyệt đối trung thực với bản thân. Đừng bao giờ cố qua mặt kẻ trong gương.

Tôi đã bảo rằng các bạn không nên làm việc, tránh nói ra sự thật. Giờ thêm một điều nữa: hãy cố "được" ghét.

Nó không dễ như bạn tưởng. Bạn có biết ai ghét bạn không? Tất cả những vĩ nhân có đóng góp vào lịch sử nhân loại đều đã từng bị ghét, không phải bởi một người, mà thường là rất nhiều người. Sự căm ghét lớn đến mức những vĩ nhân này bị xa lánh, lăng mạ, giết hại hay trong một trường hợp nổi tiếng, bị đóng đinh vào thập tự.

Không nhất thiết phải xấu xa mới bị ghét. Một người có thể bị ghét vì cố gắng thực hiện lẽ phải theo tiếng nói của bản thân. Thật sự quá dễ để được yêu mến, bạn chỉ cần tỏ ra dễ tính và ít giữ chính kiến. Dần dà an phận là một kẻ trung bình. Hẳn bạn không muốn thế. Trên thế giới có rất rất nhiều kẻ tồi tệ, và nếu bạn không chống lại họ, bạn sẽ tồi tệ giống như họ. Quá được yêu mến là dấu hiệu chứng tỏ bạn đang đi sai đường.

Điều cuối cùng: hãy yêu đi

Tôi không nói "được yêu". Nó cần đánh đổi quá nhiều. Nếu một người chủ động thay đổi vẻ ngoài, tính cách và giá trị bản thân, họ có thể được bất cứ ai yêu.

Tôi khuyến khích bạn yêu một người. Nghe có vẻ hơi quái. Bạn có thể cho rằng nó phải xảy đến tự nhiên mà không cần cân nhắc. Sai lầm. Xã hội hiện đại chống lại tình yêu. Chúng ta soi mọi người dưới lăng kính hiển vi hòng tìm ra thiếu sót và nhược điểm của họ. Thật quá dễ dàng để tìm một lý do không yêu ai đó, hơn là làm ngược lại. Chỉ cần duy nhất một lý do để từ chối. Tình yêu lại đòi hỏi sự chấp nhận toàn diện.

Yêu một người có rất nhiều lợi ích. Đó là sự ngưỡng mộ, học hỏi, thu hút và, cho những ai thích từ hay hơn, thứ mà chúng ta gọi là hạnh phúc. Khi đang yêu ai đó, chúng ta cố gắng hoàn thiện bản thân ở mọi khía cạnh. Chúng ta nhận ra sự tầm thường của vật chất. Chúng ta vui khi là con người. Yêu thương có lợi cho tâm hồn.
Yêu một người vì lẽ đó rất quan trọng, và cũng quan trọng không kém là chọn đúng người để yêu. Tình yêu không đến ngẫu nhiên, từ cái nhìn đầu tiên, tại một sàn nhảy đông đúc. Nó vươn mình chậm rãi, cắm rễ trước khi chia cành và đơm hoa. Nó không phải ngọn cỏ dại yếu ớt, mà là thân cây đủ khỏe mạnh để đương đầu gió bão.

Bạn sẽ nhận ra, khi có một ai đó để yêu, khuôn mặt sẽ chẳng quan trọng bằng trí óc, cơ thể sẽ chẳng quan trọng bằng trái tim.

Bạn cũng sẽ nhận ra chẳng có nỗi đau nào quá lớn khi yêu thương không được đáp lại. Bạn làm mọi thứ không phải để được đền đáp.

Cuối cùng, bạn sẽ nhận ra yêu thương ai đó vốn chẳng thể đo lường. Hoặc là yêu với từng tế bào trong cơ thể mà chẳng hề hối tiếc, hoặc là không gì cả.

Đừng làm việc. Tránh nói ra sự thật. Cố "được" ghét. Yêu một ai đó. Bạn sẽ có một cuộc đời đầy bận rộn.


Read more…

Comments[ 0 ]


Đăng nhận xét

Tư tưởng quản lý nhân sự và thực tiễn ứng dụng tại các doanh nghiệp Việt Nam

22:11 |

Hiện tượng Nhật Bản và các con rồng châu Á đã cung cấp một công thức chung đem lại thành công ở các quốc gia này, đó là khoa học kỹ thuật của phương Tây cộng với tinh thần Nho giáo và bản sắc văn hoá dân tộc. 
Đi sâu nghiên cứu các doanh nghiệp, người ta còn phát hiện rằng, các nhà quản trị ở các quốc gia này đã áp dụng một phong cách quản trị nhân sự mang đậm nét của triết học phương Đông. Một trong những công trình nghiên cứu khá hoàn chỉnh về vấn đề này là của W.Ouchi - một kiều dân Nhật ở Mỹ - một nhà nghiên cứu lý luận về quản lý và là giáo sư ở Đại học California. Ông đã bắt đầu nghiên cứu phương thức quản lý trong các doanh nghiệp Nhật Bản từ năm 1973 và đã tổng kết thành một học thuyết có tên gọi là học thuyết Z hay còn gọi là phương thức quản trị nhân sự kiểu Nhật Bản.
Từ đó, đã làm xuất hiện nhu cầu về việc tìm hiểu nguồn gốc và lịch sử hình thành nên tư tưởng quản trị nhân sự phương Đông cũng như khả năng áp dụng cho các nước phương Đông khác, trong đó có Việt Nam.
1. Nguồn gốc của tư tưởng quản trị nhân sự phương Đông
Xem xét tư tưởng quản trị nhân sự phương Đông phải bắt đầu từ nguồn gốc hình thành hay còn gọi là nền tảng của nó. Có thể nói,với quá trình phát triển lâu đời và bề dày văn hoá lịch sử hàng nghìn năm, ở các quốc gia phương Đông đã xuất hiện các nhà tư tưởng lớn mà học thuyết do họ đề xướng đã trở thành rường cột và khuôn mẫu ứng xử không những cho cả một quốc gia, một cộng đồng mà còn cho từng cá nhân trong quốc gia đó, cộng đồng đó. Trong đó, học thuyết có sức sống lâu nhất, ảnh hưởng lan truyền nhất không những chỉ ở một quốc gia mà còn ở nhiều quốc gia, không phải chỉ ở đương thời mà còn mãi về sau, tận cho đến ngày nay, đó là chính là học thuyết của Khổng Tử. Khổng Tử chính là người đặt nền móng cho học thuyết “Đức trị” hay còn gọi là “Nhân trị”. Vì vậy có thể nói, “Đức trị” chính là nền tảng chính mà trên cơ sở của nó, tư tưởng quản trị nhân sự phương Đông ra đời. 
Tư tưởng “Đức trị” thể hiện rõ nét trong tác phẩm Luận ngữ - một trong những cuốn sách hàng đầu của bộ Tứ Thư (kinh điển của các nhà Nho). Khổng Tử chủ trương trị người bằng đức là chính , nghĩa là để thu phục và dẫn dắt người khác, nhà quản trị phải tự mình học tập và tu dưỡng để có được những đức tính cần thiết, chẳng hạn như: nhân, nghĩa, trí, tín, dũng, liêm... Trong đó, đức nhân được đặt lên hàng đầu và là trung tâm: vì con người và từ con người. Khổng Tử coi nhân là gốc, lễ là ngọn, nhân là mục tiêu, còn lễ là chính sách. Để thực thi được đạo lý và mục tiêu, Khổng Tử chủ trương sử dụng phương thức chính danh . Khổng Tử cho rằng chỉ có một số ít người có năng lực đặc biệt và có nhân cách đặc biệt mới có thể hiểu và thực hành được công việc quản trị vì vậy, học thuyết của ông đề xướng thường tồn tại dưới dạng các nguyên lý, nguyên tắc. Ông chủ trương: “đã chỉ cho một góc rồi mà không suy ra ba góc còn lại thì không dạy nữa”, hoặc là “ôn cũ, biết mới”...
Khổng Tử cũng chỉ rõ các nguyên tắc liên quan đến các nội dung và các công việc cụ thể của công tác quản trị nhân sự như: sử dụng, đánh giá, đãi ngộ, đào tạo nhân sự...Chẳng hạn, về sử dụng nhân sự, Khổng Tử chủ trương “sử dân dĩ thời’ (sử dụng người đúng lúc); biết đánh giá bản chất của người; “đề bạt người chính trực (ngay thẳng) lên trên người cong queo”; khách quan, không thành kiến, sử dụng tuỳ theo tài năng, đạo đức của từng người; Trong đãi ngộ nhân sự, nguyên tắc phân phối quân bình, không nên quá chênh lệch trong phân phối: “không sợ thiếu, chỉ sợ không đều” đã được đề cao; Về đào tạo nhân sự, nhà quản trị phải chịu khó dạy dỗ, thiếu cái gì dạy cái ấy, nhà quản trị phải là tấm gương để người dưới học tập: “học không biết chán, dạy không biết mỏi”.
Nguyên tắc hành xử xuyên suốt trong học thuyết “Đức trị” (ít được nhắc đến trong các công trình nghiên cứu về Khổng Tử) đó là sự quyền biến trong hành động: “Vô khả, vô bất khả” (đối với việc đời không nhất định phải làm, không nhất định không làm, thấy hợp nghĩa thì làm).
Tuy từ trước đến nay, các công trình nghiên cứu chủ yếu phân tích học thuyết của Khổng Tử như là tư tưởng triết học, nhưng khi sử dụng phương pháp tiếp cận của khoa học quản trị nhân sự thì có thể tìm thấy trong học thuyết của Ông những nguyên tắc, chuẩn mực và phương pháp luận về quản trị nhân sự mà những điều tốt đẹp trong học thuyết này vẫn có giá trị cho đến ngày nay và đã trở thành nguyên tắc quản trị nhân sự góp phần đem lại thành công cho các doanh nghiệp ở một số quốc gia phương Đông như Nhật Bản, Hàn Quốc, Singapore,...
Bên cạnh học thuyết “Đức trị” chủ trương lấy “Đức” làm phạm trù hạt nhân, tức là đề cao vai trò của nhà quản trị, cần phải nói thêm về một học thuyết mà tuy không trở thành nền tảng chính của tư tưởng quản trị nhân sự Phương Đông nhưng có một số ảnh hưởng nhất định đến nó, đó là học thuyết “Pháp trị” do Hàn Phi Tử - một danh sĩ đời Tần Thuỷ Hoàng sáng lập. Nội dung của “Pháp trị” được thể hiện chủ yếu trong tác phẩm “Hàn Phi Tử”. Tư tưởng quản trị nhân sự trong học thuyết của Hàn Phi Tử dựa trên cơ sở nhận thức của Ông về bản chất con người, đó là, ngoại trừ một số ít thánh nhân, còn thì phần lớn con người: (i) tranh nhau vì lợi; (ii) lười biếng, khi có dư ăn rồi thì không muốn làm nữa; (iii) chỉ phục tùng quyền lực.
Trên cơ sở nhận thức về bản chất con người khác với trường phái “Đức trị”, Hàn Phi Tử đã xây dựng một học thuyết xoay quanh ba phạm trù: Pháp, thế, thuật. Trong học thuyết của mình, Hàn Phi Tử đã chỉ rõ và quy trình hoá các nội dung liên quan đến sử dụng nhân sự, đãi ngộ nhân sự: dùng người phải đúng hình danh, theo đúng quy trình khách quan (phải phát huy được sức lực và trí tuệ, các loại công việc khác nhau đòi hỏi các kỹ năng không giống nhau, giao việc phải từ nhỏ đến lớn...); đãi ngộ theo nguyên tắc, quy tắc, quy chế chứ không theo ý riêng (thưởng phạt theo quy định rõ ràng).
Hàn Phi Tử chủ trương phải cụ thể hoá hoạt động quản trị nhân sự thành thao tác và quy trình để người bình thường cũng có thể học và thực thi được: “Pháp phải hợp thời, dễ biết, dễ thi hành, phải công bằng”. Một trong những tư tưởng xuyên suốt trong học thuyết “Pháp trị” đó là tính thực tiễn: “Việc phải theo thời, mà biện pháp phải thích ứng, dùng việc xét người”. Như vậy, có thể nói, học thuyết “Pháp trị” tạo ra một bước tiến rất lớn của lý luận quản trị nhân sự phương Đông, sự chuyển hoá tư tưởng quản trị nhân sự từ tinh hoa sang đại chúng, từ chủ quan sang khách quan, thực chứng khoa học. Tuy nhiên, việc áp dụng học thuyết này gặp nhiều trở ngại vì bị tầng lớp quan lại và địa chủ, quý tộc phản đối, và do vậy, đã mất dần ảnh hưởng chính thống, từ đó xã hội phong kiến Trung Quốc lại quay về “Đức trị” nhưng đã phần nào có tiếp thu “Pháp trị” theo kiểu: “Dương nho, âm pháp”.
Điều cần phải nói thêm là cách đây hơn 2.300 năm, ở Trung Quốc, “Pháp trị” đã không kéo dài sự thành công tuy là một học thuyết khá tiến bộ, trong khi đó, đầu thế kỷ XX các nhà quản trị ở phương Tây đã áp dụng một học thuyết tương tự và đã thành công rực rỡ . Phải chăng một học thuyết dù mang tính khoa học và thực tiễn nhưng nếu không có sự hậu thuẫn của nền tảng văn hoá - xã hội tương thích thì rất khó thi hành . Đây là một giả thuyết cần có sự nghiên cứu sâu thêm.
2. Quản trị nhân sự mang bản sắc Việt Nam
Việt Nam là một quốc gia chịu ảnh hưởng mạnh mẽ tư tưởng của “Đức trị”. Nhà Lý đã xây dựng Quốc Tử Giám để giảng dạy Tứ Thư, Ngũ Kinh, đã thờ Khổng Tử trong Văn Miếu, các triều đại phong kiến sau đó vẫn tiếp tục truyền thống đó. Tuy nhiên, tư tưởng quản trị nhân sự của cha ông ta cũng mang bản sắc riêng chứ không sao chép máy móc, mặc dù bên ngoài không dễ nhận ra. Điều này xuất phát từ bản sắc văn hoá Việt Nam và nhu cầu tự bảo vệ trước sự xâm lăng của kẻ thù từ bên ngoài.
Mặc dù không có một tác phẩm rõ ràng về tư tưởng quản trị nhân sự Việt Nam, kiểu như Luận Ngữ hay Đại Học nhưng có thể nhận biết tư tưởng ấy qua các hình thức biểu hiện rất đa dạng: hịch, cáo, văn, thơ, tục ngữ ca dao.. và quan trọng nhất là qua cuộc đời của các anh hùng dân tộc, các danh nhân văn hoá (Lý Thường Kiệt, Trần Hưng Đạo, Nguyễn Trãi, Nguyễn Huệ, Nguyễn Du,…). Tư tưởng quản trị nhân sự Việt Nam mang tính đại nhân, đại nghĩa, “khoan sức dân để làm kế sâu bền gốc”, “tướng sỹ một lòng phụ tử, hoà nước sông chén rượu ngọt ngào”, “lấy đại nghĩa để thắng hung tàn, đem chí nhân mà thay cường bạo”, “việc nhân nghĩa cốt ở yên dân”...
Tư tưởng quản trị nhân sự mang đầy tính nhân văn đó của cha ông ta tiếp tục được kế thừa và phát triển trong một thời đại mới trên cơ sở kế thừa văn hóa Đông, Tây. Chẳng hạn nguyên lý: “dụng nhân như dụng mộc” của cha ông ta đã được đại chúng hoá:
Chúng ta phải nhớ rằng: người đời ai cũng có chỗ hay chỗ dở. Ta phải dùng chỗ hay của người và giúp người chữa chỗ dở. Dùng người như dùng gỗ. Người thợ khéo thì gỗ to, nhỏ, thẳng cong đều tuỳ chỗ mà dùng được.
Tư tưởng quản trị nhân sự Việt Nam hiện đại còn mang tính độc đáo ở chỗ nó dựa trên bản sắc văn hoá Việt Nam, và do vậy, đảm bảo tính bền vững và tính hiện thực. Văn hoá được sử dụng như một yếu tố chủ chốt để tác động đến hành vi của con người.
Phương châm xuyên suốt những hành động đối nhân xử thế của các nhà quản trị nhân sự Việt Nam hiện đại là: “Dĩ bất biến, ứng vạn biến”. Theo kết quả nghiên cứu của công trình nghiên cứu KX. 02.01, “Dĩ bất biến, ứng vạn biến” là một mệnh đề thể hiện tư tưởng biện chứng phương Đông . Nguyên tắc này sẽ còn đóng vai trò chủ đạo đối với hành động của các nhà quản trị nhân sự Việt Nam thời đại toàn cầu hoá, thời đại mà: “công thức đem lại thành công cho giai đoạn trước lại có thể trở thành công thức thất bại của giai đoạn sau”.
Nhà quản trị cần nêu gương trong hành động, nói đi đôi với làm, là tấm gương về cần kiệm liêm chính, chí công vô tư, bởi vì: “Nói chung, thì các dân tộc Phương Đông đều giàu tình cảm và đối với họ, một tấm gương sống còn có giá trị hơn một trăm bài diễn văn tuyên truyền”. Chính vì vậy, nhà quản trị muốn thành công trong công việc, trước hết phải tự mình làm gương.
3. Quản trị nhân sự mang bản sắc Việt Nam với các doanh nghiệp
Thời gian qua, cùng với sự phát triển của các doanh nghiệp, bản sắc quản lý nhân sự Việt Nam cũng ngày càng thể hiện rõ trong hoạt động của nhiều doanh nghiệp. Theo khảo sát thực tế của chúng tôi, kết quả thu được là: khoảng 25,4% doanh nghiệp được khảo sát đã bắt đầu áp dụng tư tưởng quản trị nhân sự mang bản sắc Việt Nam, trong đó có nhiều doanh nghiệp khá nổi tiếng: Bitis, Vitek, Trung Nguyên, FPT, HPT, Công ty Nông sản thực phẩm xuất khẩu TP.HCM, Công ty PACE... Nhiều giám đốc doanh nghiệp thành đạt cũng cho rằng trong bối cảnh toàn cầu hoá và hội nhập kinh tế quốc tế lại càng cần phải áp dụng tư tưởng quản trị mang bản sắc của dân tộc bởi nó tạo nên sự gắn kết sức mạnh trên tinh thần nhân nghĩa. Nó góp phần duy trì đội ngũ nhân sự và khơi dậy tinh thần tự cường dân tộc, từ đó phát huy tính sáng tạo, ý chí cạnh tranh trên thương trường nhằm chiến thắng các doanh nghiệp đối thủ đến từ các quốc gia khác nhau trên thế giới. Xuất phát từ thực tiễn của các doanh nghiệp đã được khảo sát và nhất là trong bối cảnh đã gia nhập WTO, chúng tôi cho rằng, cần phải có những giải pháp thúc đẩy các doanh nghiệp vận dụng tư tưởng quản trị nhân sự Việt Nam hiện đại, từ đó góp phần nâng cao năng lực cạnh tranh một cách bền vững. Những giải pháp có tính định hướng bao gồm:
Một là, đổi mới nhận thức và tư duy trong đội ngũ các nhà quản trị.
Trong xu thế hội nhập kinh tế quốc tế hiện nay, vẫn có nhiều nhà quản trị nước ta cho rằng khoa học quản trị nhân sự là phải học hỏi từ các quốc gia phương Tây. Thậm chí, có người còn cho rằng, phương Đông (trong đó có Việt Nam) không có khoa học quản trị nhân sự mà chủ yếu là hành xử theo kinh nghiệm, từ đó đúc kết thành các “thuật” dụng nhân. Chính tư duy và nhận thức chưa toàn diện như vậy đã dẫn đến tình trạng sao chép máy móc, bắt chước các tư tưởng quản trị nhân sự từ bên ngoài hoặc không chịu phát huy bản sắc văn hoá dân tộc trong quản trị nhân sự. Hậu quả là chưa phát huy được sức mạnh và trí tuệ riêng có của người Việt Nam, và do vậy, chưa tạo ra được năng lực cạnh tranh bền vững cho các doanh nghiệp. Từ tình hình thực tế đó, để có thể vận dụng tư tưởng quản trị nhân sự mang bản sắc Việt Nam vào các doanh nghiệp thì trước hết cần đổi mới tư duy của các nhà quản trị doanh nghiệp - những người có vai trò đầu tàu trong mọi hoạt động của doanh nghiệp.
Các nhà quản trị doanh nghiệp cần phải ý thức được rằng, đội ngũ nhân sự Việt Nam chỉ có thể phát huy được sức mạnh khi nó được quản trị theo khoa học nhưng phải theo cung cách Việt Nam, phù hợp với đặc điểm tâm sinh lý, văn hoá của họ. Chẳng hạn, các nhân viên bao giờ cũng căn cứ vào hành động thực tế và tấm gương cá nhân của nhà quản trị để suy nghĩ và hành động. Cốt lõi của tư tưởng quản trị nhân sự mang bản sắc Việt Nam chính là ở điểm này. Nếu bản thân các nhà quản trị không chứng minh bằng “tấm gương sống” thì mọi sự “diễn thuyết khoa học” là không có ý nghĩa. Chính vì vậy, năm 1955, tại Hội nghị cán bộ quản lý xí nghiệp, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã trực tiếp chỉ ra năm điều mà một cán bộ quản lý phải thực hiện nhằm quản lý tốt các xí nghiệp, thì có hai điều liên quan trực tiếp đến sự tu thân của nhà quản trị . Các nhà quản trị ở mọi cấp bậc quản trị trong doanh nghiệp cần tham gia tích cực vào các hoạt động quản trị nhân sự, từ tuyển dụng, bố trí sử dụng cho đến đào tạo, đãi ngộ. Thông qua các hoạt động này để cụ thể hoá các tư tưởng quản trị nhân sự mang bản sắc Việt Nam, và do vậy, làm cho nhân viên thấm nhuần tư tưởng tình nghĩa, góp phần làm cho tư tưởng đó ngày càng bám chắc vào tập thể người lao động.
Hai là, xây dựng hệ thống các chuẩn mực và giá trị của tư tưởng quản trị mang bản sắc Việt Nam và tổ chức đào tạo bồi dưỡng cho các doanh nghiệp.
Như trên đã đề cập, các giá trị và chuẩn mực của tư tưởng quản lý nhân sự Việt Nam hiện đại đã được hình thành qua quá trình thực tiễn lâu dài. Tuy nhiên để các doanh nghiệp có thể vận dụng và hiểu rõ bản chất của tư tưởng này thì cần phải hệ thống hoá các chuẩn mực đó theo các khía cạnh của công tác quản trị nhân sự trong doanh nghiệp. Giải pháp này góp phần đại chúng hoá nhanh chóng công tác quản trị nhân sự, bởi chỉ có thông qua con đường đại chúng hoá thì tư tưởng mới tạo ra sức mạnh của cả cộng đồng doanh nghiệp, từ đó cuốn hút các doanh nghiệp khác cùng hành động theo. Con đường đại chúng hoá nhanh chóng chính là tổ chức các lớp bồi dưỡng cán bộ quản lý doanh nghiệp theo các dự án khác nhau. Về giải pháp đào tạo bồi dưỡng chúng ta có thể tham khảo một số kinh nghiệm thành công trong thời gian qua ở các dự án “bồi dưỡng về kiến thức hội nhập kinh tế quốc tế”, dự án “đào tạo 1.000 giám đốc doanh nghiệp”...
Ba là, phát huy vai trò của các tổ chức chính trị, xã hội, nghề nghiệp.
Theo khảo sát thực tiễn, một trong những cản trở cho việc vận dụng tư tưởng quản trị nhân sự Việt Nam hiện đại ở các doanh nghiệp nước ta chính là những thói quen không phù hợp trong tư duy và hành động của đội ngũ nhân sự xuất phát từ văn hoá tiểu nông. Việc phá bỏ những thói quen đó để mở đường cho việc tiếp thu những nếp tư duy và hành động mới phù hợp với văn hoá công nghiệp, hậu công nghiệp là quá trình khó khăn phức tạp đòi hỏi sự kiên trì và lâu dài. Do vậy, bên cạnh sự nỗ lực của các nhà quản trị cũng rất cần sự hậu thuẫn của các tổ chức chính trị, xã hội, nghề nghiệp...
Thông qua các hoạt động đoàn thể cụ thể, thiết thực để tạo lập môi trường văn hoá nhằm biến đổi hành vi và thói quen không còn phù hợp sẽ đem lại cho các nhà quản trị những điều kiện thuận lợi trong quá trình thực thi các nội dung cốt lõi của tư tưởng quản trị nhân sự mang bản sắc Việt Nam, giúp họ có được những thành công ban đầu để tự tin hơn và vận dụng lý luận vào thực tiễn một cách bền vững hơn.
Bốn là, chú ý yếu tố lợi ích trong quá trình vận dụng tư tưởng quản trị nhân sự Việt Nam hiện đại.
Trong môi trường kinh doanh, một trong các yếu tố chi phối hành động của các chủ thể một cách mạnh mẽ nhất chính là lợi ích kinh tế. Không phải ngẫu nhiên mà Hàn Phi Tử đã chứng minh về sự chi phối của lợi ích kinh tế đến hành vi của con người ngay từ cách đây khoảng 2.300 năm, nhưng sở dĩ nó không thuyết phục được vì lúc đó xã hội Trung Quốc còn là xã hội nông nghiệp, các lợi ích kinh tế còn nhỏ, chưa thể hiện rõ ràng. Trong khi đó, vào đầu thế kỷ XX, Taylor F. và những người theo học thuyết X lại thành công khi nhấn mạnh yếu tố lợi ích kinh tế trong vai trò kích thích hành vi của người lao động, vì xã hội phương Tây lúc đó đã chuyển sang xã hội công nghiệp và trong bối cảnh đó, lợi ích kinh tế có vai trò rất lớn và rất rõ. 
Với điều kiện của nền kinh tế nước ta, trong đó lợi ích kinh tế là tác nhân chủ yếu chi phối các chủ thể (tập thể và cá nhân) thì các nhà quản trị cấp cao của các doanh nghiệp cần nhận thức đầy đủ tầm quan trọng của mối quan hệ chặt chẽ giữa lợi ích kinh tế và hành vi để từ đó giải quyết hài hoà lợi ích trong quá trình vận dụng tư tưởng quản trị nhân sự Việt Nam hiện đại, nhất là thời kỳ ban đầu. Bên cạnh đó, cần phải thấy rõ một triết lý chủ đạo của tư tưởng quản trị nhân sự Việt Nam hiện đại chính là ‘dĩ công vi thượng”, trong khi đó thông thường các cá nhân luôn lấy lợi ích của bản thân làm động cơ hành động. Do đó, các biện pháp cần phải thực thi một cách phù hợp theo điều kiện cụ thể để tránh xung đột về lợi ích.
Tóm lại, với bề dày lịch sử và truyền thống văn hoá lâu đời của dân tộc, các nhà quản trị nước ta có thể tự hào về một tư tưởng quản trị nhân sự mang bản sắc Việt Nam, đồng thời có trách nhiệm vận dụng một cách sáng tạo vào thực tiễn hoạt động kinh doanh để phục vụ cho sự nghiệp phát triển kinh tế - xã hội của đất nước, hướng tới thực hiện mục tiêu: “Dân giàu, nước mạnh, xã hội dân chủ, công bằng văn minh”.
Tài liệu tham khảo
1. Vũ Thùy Dương và Hoàng Văn Hải (Chủ biên), Giáo trình Quản trị nhân lực, NXB. Thống kê, 2008.
2. Võ Nguyên Giáp (chủ biên), Tư tưởng Hồ Chí Minh và con đường cách mạng Việt Nam, NXB. Chính trị Quốc gia, Hà Nội, 1997
3. Hoàng Văn Hải (Chủ biên), Quản trị chiến lược, NXB. ĐHQGHN, Hà Nội, 2010.
4. Hồ Chí Minh tuyển tập (tập 2), NXB. Chính trị Quốc gia, Hà Nội, 2002.
5. Luận Ngữ (Chu Hy tập chú, Lê Phục Thiện dịch), Nxb. Văn Học, Hà Nội, 2002
6. A. Morita, Chế tạo tại Nhật Bản, NXB. Tri thức, Hà Nội, 2006. 
7. Hàn Phi Tử (Phan Ngọc biên dịch), NXB. Văn học, Hà Nội, 2001.
Kỷ Yếu Ngày Nhân Sự Việt Nam - Vietnam HRDay
* Tác giả: PGS.TS. HOÀNG VĂN HẢI
Read more…

Comments[ 0 ]


Đăng nhận xét

Cuộc sống

19:57 |

Cuộc sống cứ vội vã trôi đi với những lo toan cơm áo gạo tiền, làm con người ta trở nên thực dụng và toan tính hơn. Ừ thì cuộc sống phải thế, bởi có ai sống mà ăn không khí bao giờ? Nhưng có những món ăn không dùng để nuôi sống thể xác, mà nuôi sống tinh thần.

Mỗi người chúng ta sinh ra và tồn tại trong cuộc sống này đều vận động. Bất cứ sự vận động nào dù hình thức có khác nhau nhưng chung quy lại cũng chỉ để sống, và duy trì sự sống. Nhưng sống thế nào?

Mỗi người đều có quyền lựa chọn cho mình một cách sống, một cách cảm nhận trước tất cả những gì cuộc sống mang đến. Có thể sống tích cực và cũng không loại trừ khả năng tiêu cực. Nhưng trong một khoảng khắc nào đó, mỗi chúng ta đều phải “ngừng lại để lắng nghe”, nhìn lại những gì đã trôi qua trong cuộc đời mình. Bất cứ điều gì diễn ra xung quanh ta đều có thể cần ta lắng nghe. Vì tinh thần không vận động một cách vội vã và thực dụng như thể xác, nó vận động trong tĩnh lặng và không theo bất cứ một quy luật nào.

Ngừng lại để lắng nghe! 
Nghe một tiếng khóc, khiến ta suy tư, nghe một tiếng cười làm ta thanh thản. Nghe tiếng mưa rơi ngoài hiên, thấy mình mong manh, nhìn lại một bức ảnh ngày xưa của Mẹ mà dâng trào yêu thương.

Ngừng lại để lắng nghe!
Để nhìn thấy nụ cười trong sáng của một đứa trẻ, làm ta trở nên tinh khôi hơn khi nhớ về một thời thơ bé đã qua. Để ngắm chiếc lá vàng chao rơi trong chiều thu khiến ta giật mình cho một đời người rồi cũng sẽ “về với cội”. Để nghe một bản hoà tấu về đêm, âm thanh da diết trầm bổng, như muốn xoáy lòng người về một nỗi niềm. Để đứng lặng nhìn một bức ảnh, cảm thấy lòng mình trở nên thênh thang hơn…

Ngừng lại để lắng nghe!
Để khi sải những bước chân tư lự trên một con đường vắng, tự nhiên lòng chợt nghĩ về ấm áp của một bàn tay, để có khi nhìn màn đêm buông xuống, thấm trong lòng sự gặm nhắm của cô đơn. Để khi nhìn ánh nắng lung linh của buổi sáng chiếu qua khoé mắt, thấy tràn trề hy vọng cho ngày mới, để nghĩ về những giây phút trôi qua của cuộc sống, thấy nuối tiếc nhưng không muốn đứng lại…

Ngừng lại để lắng nghe

Ai trong chúng ta lại không có những lúc “ngừng lại để lắng nghe”? “Nghe” không phải để tìm cảm giác thăng hoa của một nghệ sĩ, hay mang đầy tính triết lý của một nhà tư tưởng, hay cái ngông sáng tạo của một nhà văn, mà đơn giản, chỉ là “nghe” những cái rất con người và rất đời thường.

Ta lắng nghe một quá khứ đã trôi qua, và lắng nghe hiện tại mà ta đang sống. Chỉ có những khi “ngừng lại lắng nghe”, ta mới nhìn sự việc bằng một đôi mắt khác, một đôi mắt không bị chi phối bởi vật chất, hay cảm xúc lí trí. Lúc đó, ta nhìn bằng một đôi mắt biết chia sẻ, một tâm hồn rộng mở và một trái tim biết yêu thương tha thứ.

Chẳng ai trong chúng ta sống mà không cần có những người khác xung quanh, không cần được chia sẻ. Vậy mới thấy đời sống tinh thần trở nên quan trọng và cần thiết tới mức nào! Tất cả những cảm xúc và những cung bậc khác nhau của tình cảm, với món ăn tinh thần cụ thể khác đều là mạch nguồn để duy trì đời sống tinh thần. “Ngừng lại để lắng nghe” cũng là một cách làm cho đời sống tinh thần của ta ý nghĩa hơn!

Hãy lắng nghe, lắng nghe theo cách của riêng mình. Bởi cuộc sống cần lắm những giây phút “ngừng lại để lắng nghe”, đó là lúc ta truyền thêm “máu”, thêm “đạm”, thêm “nước”, thêm “vitamin” cho tâm hồn.

Read more…

Comments[ 0 ]


Đăng nhận xét

" Sắp mất" Cu Ba !! / Siboney

08:42 |

Tin Hoa Kỳ và Cuba sắp bình thường hóa quan hệ ngoại giao sau hơn nửa thế kỷ thù địch được người Việt thuộc nhiều xu hướng quan tâm đặc biệt.
Các diễn đàn mạng đều chú ý vào câu hỏi tương lai Cuba sẽ ra sao.
Phái dân chủ thì hy vọng ‘hội nhập’ sẽ giúp Cuba tự do hơn, và đấy sẽ là một ví dụ tốt cho Việt Nam tương lai.
Tuy thế, có người lo Hoa Kỳ nhẹ tay giúp Havana mở cửa sẽ không đem lại dân chủ, tự do cho dân Cuba mà chỉ giúp chế độ của hai anh em ông Fidel và Raul Castro trụ lâu hơn.
Phái còn mặn nồng tư duy xã hội chủ nghĩa thì lo ‘ta mất Cuba về tay Mỹ’ rồi chăng.
Giống như vậy, hồi năm 1989 nhiều cán bộ ở Hà Nội, nhất là các cụ hưu khi nghe tin Công đoàn Đoàn kết tham gia cầm quyền cũng từng băn khoăn ‘sắp mất Ba Lan’.
Khi sang Warsaw học và kể lại câu chuyện đó tôi đã khiến nhiều bạn Ba Lan vô cùng ngạc nhiên.
Họ lấy làm lạ vì Việt Nam chỉ là nước ‘ăn theo’ con đường xã hội chủ nghĩa và chắc hiểu biết rất ít chuyện châu Âu nên mới lo lắng không đâu như vậy.
Cảm giác 'mất mát' chỉ phản ánh nỗi sợ cô đơn sau thời 'Hai phe bốn mâu thuẫn' hoặc sự thiếu tin tưởng rằng người dân các nước sẽ quyết định tương lai của chính họ.
Với Cuba ngày nay, theo cảm quan của tôi, tình cảm của một số bạn Việt Nam dành cho người Cuba cũng chỉ là đơn phương.


Tiếp xúc với một số bạn Cuba từ thời sinh viên đến hiện nay ở BBC, tôi thấy họ thân thiết hơn cả với dân các nước cùng nói tiếng Tây Ban Nha, chứ không phải Việt Nam.
Họ có thể nghe nói nhiều về Việt Nam thời chiến tranh nhưng nếu có quý mến người Việt thì cũng chỉ ngang các nước khác.
Có chăng, điểm chung của gần như tất cả bạn bè từ các nước nhỏ mà tôi quen, từ Armenia, Uzbekistan, Ba Lan, Bỉ, Slovakia, Serbia, Syria, Columbia, Cuba tới Myanmar, Bangladesh...chỉ là sự cảm thông bị láng giềng to bắt nạt trong lịch sử.
Còn chuyện yêu quý nhau, tốt với nhau là quan hệ cá nhân, không gắn với dân tộc tính.
Ở tầm quốc gia, đúng là có những quan hệ đôi khi hữu hảo hơn giữa nước này với nước kia nhưng thường là giữa các nước cách xa nhau, không va chạm láng giềng hàng xóm, hoặc có tính toán chính trị bao trùm, hay bị bộ máy tuyên truyền thổi lên.
Cũng như vậy, câu chuyện Cuba thay đổi đang được cả thế giới quan tâm chứ không chỉ người Việt Nam.

Tươi sáng hơn Việt Nam



Fidel sống lâu hơn các lãnh tụ Liên Xô như Brezhnev và Gromyko
Vậy những nỗi lo hộ Cuba trong người Việt cần được trả lời thế nào?
Theo tôi, ta không có gì phải lo cả vì tương lai Cuba có nhiều khả năng sẽ sáng sủa hơn Việt Nam những năm tới.
Dù nhanh hay chậm, ta dễ thấy quốc gia này có nhiều điều kiện để trở nên giàu có một khi hệ thống hiện nay biến đổi.
Thứ nhất, so với Việt Nam, nước đông dân thứ 13 thế giới, cả Cuba chỉ có trên 11 triệu người nên đầu tư nước ngoài sẽ dễ tạo tác động nhanh chóng biến đổi diện mạo hòn đảo nhỏ xinh đẹp, nắng ấm quanh năm này.
Một số nhà kinh tế đã bắt đầu so sánh Cuba với Costa Rica, một đảo quốc tuy nhỏ nhưng phát triển kinh tế rất tốt thời gian qua.
Cả hai có cấu trúc dân số tương tự (đa số gốc Âu) và có hệ thống giáo dục tốt, cộng thêm lợi thế về du lịch vì gần Hoa Kỳ.
Nay, Costa Rica có thu nhập 18 nghìn USD bình quân đầu dân và Cuba chỉ cần một khoản đầu tư lớn từ bên ngoài, ví dụ vài trăm tỷ USD, là có thể tái thiết và đẩy mức thu nhập 6 nghìn USD bình quân đầu dân một năm hiện nay lên rất cao trong thời gian ngắn.
Thứ hai, ta không nên quên người Cuba ở Mỹ có trên 2 triệu, một tỷ lệ rất cao so với cộng đồng Việt Nam ở Mỹ, Canada trên 90 triệu người Việt trong nước.
Tác động do tiền kiều hối người Cuba gửi về đã rất mạnh và trong tương lai, với khoảng cách rất gần họ sẽ còn về nhiều, đầu tư, làm ăn nhiều hơn.
Cộng đồng này cũng đã rất mạnh về chính trị tại Mỹ với nhiều dân biểu Hạ viện, Thượng nghị sỹ, thậm chí ứng viên tổng thống, nên tác động của họ vào Cuba là đương nhiên.
Thứ ba, điều dễ thấy là nền tảng văn hóa của Cuba gắn liền với khối Nam Mỹ và cả cộng đồng Hispanic đang lớn mạnh ở Hoa Kỳ nên Cuba không sớm thì muộn cũng ‘rơi trở lại’ vào cái gốc đó.
Giai đoạn một thời cách mạng kiểu thân Moscow sẽ chỉ còn là một dĩ vãng.


Các vị Giáo hoàng đều liên tục khuyến khích Cuba mở cửa
Thứ tư, khác với Việt Nam hiện lơ lửng giữa tác động truyền thống của Trung Quốc và giao lưu có phần tăng lên với ASEAN, Cuba có 64% là người da trắng và gắn kết chặt chẽ với Tây Ban Nha - cha ông Fidel Castro là người đến từ Galicia, Tây Ban Nha - nên tác động từ Liên hiệp châu Âu tới Havana đã và đang đều đặn và tích cực.
Và thêm nữa, như báo chí đã viết, đa số người Cuba theo Công giáo và các vị Giáo hoàng, từ John Paul II tới Benedict XVI và Francis hiện nay đều kiên trì tác động để Cuba mở cửa.
Báo Anh tuần qua viết về Cuba và ba nhân vật liên quan đến dòng Tên (Jesuits).
Ông Fidel Castro và người bạn lớn của Cuba, nhà văn Colombia Gabriel Garcia Marquez đều từng học trong trường do các giáo sỹ Jesuits dạy.
Vị giáo sỹ dòng Jesuit Jorge Mario Bergoglio từ Argentina nay là Giáo hoàng Francis thì đóng vai trò trực tiếp bảo trợ cho cuộc đàm phán Washington - Havana một năm qua.
Thậm chí, không phải tình cờ mà cả hai ông Barack Obama và Raul Castro đều chọn ngày sinh nhật 78 của Giáo hoàng đầu tiên người Nam Mỹ để công bố tin thay đổi ngoại giao.
Tôi viết ra để cho các bạn thấy dù có chút gắn kết tình cảm chống Mỹ giữa Havana và Hà Nội, tương lai Cuba đang phụ thuộc vào các tác nhân hoàn toàn không dính líu gì đến Việt Nam cả.
Với các bạn vận động cho dân chủ, bài học Cuba chắc chắn rất thú vị nhưng Cuba có các tác nhân hoàn toàn khác Việt Nam nên cách đi của họ cũng sẽ khác.
Tương lai Cuba sẽ dần do người Cuba, gồm cả cộng đồng đông đảo của họ ở Hoa Kỳ, quyết định, cộng thêm tác động từ Vatican và châu Âu, chưa kể cả khối Công giáo khắp vùng châu Mỹ La Tinh.

Một thời mà thôi



Quan hệ Hà Nội và Havana gắn liền với truyền thống chống Mỹ một thời
Cũng phải nói thêm là tại vùng Nam Mỹ, hào quang cách mạng thiên tả một thời lừng lẫy của Fidel Castro nay đã mờ dần.
Cuộc khủng hoảng tên lửa năm 1962 đã đẩy Fidel về phía Liên Xô và kinh tế Cuba hoàn toàn phụ thuộc vào Moscow.
Sau khi Liên Xô tan rã, ông Fidel tìm đến nước Venezuela nhưng với giá dầu sụt giảm, Carracas cũng không thể nào cưu mang được Havana mãi.
Dù người ta có thể đổ lỗi cho Hoa Kỳ nhưng nhìn lại thì cả hai quyết định tìm đồng minh nói trên của Fidel đều đem lại hậu quả tai hại về kinh tế.
Người Mỹ La Tinh từng ngưỡng mộ ông Fidel nhưng gần đây họ đã có những ngôi sao khác.
Đó là Tổng thống Lula da Silva có tầm nhìn toàn cầu của Brazil hay Tổng thống Jose Mujica ‘nghèo nhất thế giới’ của Uruguay, người từ chối ở dinh thự sang và tiếp khách quốc tế tại nông trại đơn sơ của mình.
Cứ thế, lịch sử luôn thay đổi và Cuba cũng phải dần biến đổi để không bị rớt lại thành một bảo tàng lớn của mô hình bao cấp kiểu Liên Xô.
Một quốc gia Cuba giàu mạnh, dân chủ trong tương lai sẽ là một điểm sáng cho khu vực Nam Mỹ và cả thế giới nên chẳng việc gì mà các bạn Việt Nam phải lo chuyện ‘được hay mất’ đầy hoài niệm cảm tính.
nguồn : BBC ?!

nhân dịp đầu tuần thân mời các bạn nge 1 bản nhạc CuBa khá dễ thương nhé ! 





Read more…

Comments[ 0 ]


Đăng nhận xét

Tuổi Thần Tiên / Mộng Mơ / Chị Hằng.

08:03 |

Những năm 1976, mình có may mắn nghe được các bản nhạc trước 75 của Người Nhạc Sỹ VN có hơn 2000 bài hát cho đời.

Nhân dịp đầu tuần !!, mình thân mời các Bạn nge nhé !







Read more…

Comments[ 0 ]


Đăng nhận xét

Để lọt vào “mắt xanh” của công ty “săn đầu người”

18:57 |
Mặc dù phí dịch vụ cho hoạt động săn đầu người hiện nay không phải là nhỏ, song vẫn có rất nhiều công ty chấp nhận mức giá cao, thuê các dịch vụ "săn đầu người" để nhanh chóng tìm được người tài, biết việc và làm việc hiệu quả

Đã bao giờ bạn tự hỏi: "Làm cách nào để các công ty “săn đầu người” để ý tới mình và giới thiệu mình cho các khách hàng của họ?" Hay nói cách khác là, làm thế nào để thu hút sự chú ý của các thợ săn đầu người chuyên nghiệp?

Việc dành thời gian nghiên cứu và xây dựng mối quan hệ với một vài nhà tuyển dụng có hiệu quả không kém so với việc rải hồ sơ tới các công ty khác nhau và hy vọng rằng bằng một cách nào đó, tại một nơi nào đó hồ sơ xin việc của bạn sẽ được chú ý tới. Bên cạnh việc phát tán hồ sơ xin việc, có hai cách chính để các nhà tuyển dụng tìm thấy bạn:

Thông qua mạng lưới quan hệ

Các nhà tuyển dụng sẽ thiết lập mạng lưới tìm kiếm của mình theo hai nguồn: gặp gỡ trực tiếp và lấy các thông tin của ứng viên trên mạng. Họ tham gia các cuộc hội thảo, sự kiện chuyên ngành. Họ tích cực tìm kiếm trên các mạng xã hội trực tuyến như LinkedIn hay Facebook với mục đích xây dựng quan hệ, bởi họ hiểu rằng trong tương lai, các mối quan hệ đó sẽ mang lại lợi ích và kết quả tốt trong bất cứ một lĩnh vực nào. Các mối quan hệ đó chính là nguồn nhân sự phong phú để giới thiệu cho các khách hàng của họ. Nếu bạn muốn được để ý, hãy tham gia mạng lưới của các công ty/ nhân viên “săn đầu người”.

Giới thiệu từ người quen

Nhà tuyển dụng sẽ đánh giá bạn cao nếu bạn là người họ biết và tin tưởng giới thiệu cho họ, bởi đó chính là người đảm bảo/ xác nhận cho năng lực làm việc của bạn. Một số nhà tuyển dụng đề ra chương trình quà tặng cho những người giới thiệu cho họ các ứng cử viên tiềm năng. Chương trình tương tự như vậy cũng thường được các công ty sử dụng với nhân viên đang làm việc giới thiệu người cho các vị trí đang tuyển dụng.

Điều quan trọng là phải biết cách tiếp cận nhà tuyển dụng. Susie Hall, chủ tịch của công ty tuyển dụng Vitamin T, khuyên người tìm việc hãy nhớ: "Các nhà tuyển dụng cũng là con người. Giống như bạn, họ sẽ khen và đánh giá cao những người ứng xử với họ một cách trân trọng, hiểu về họ, công việc của họ chứ không phải tìm cách để lợi dụng họ. Nhà tuyển dụng sẽ thích bạn hơn nếu bạn tiếp cận họ và bày tỏ, 'Tôi thích trang web của anh/ chị’ rồi mới dẫn dắt tới mục đích của mình thay vì nói thẳng ‘Tôi là người phù hợp cho công việc XYZ, hãy tiến cử tôi’.”

Susie Hall đưa ra một số lời khuyên giúp bạn có thể tiếp cận công ty “săn đầu người”:

• Kết nối trực tuyến. Ngày nay hầu như việc tuyển dụng diễn ra trên các phương tiện kỹ thuật số. Sẽ thật là “tụt hậu” nếu bạn không có tài khoản mạng xã hội hay ít nhất là tham gia các website tìm việc trực tuyến.

• Lập tài khoản cá nhân trên trang LinkedIn. LinkedIn hiện là mạng xã hội nghề nghiệp hàng đầu thế giới và ngày càng phát triển tại Việt Nam. Thông qua Linkedin, rất nhiều doanh nghiệp, cá nhân có thể mở rộng mối quan hệ một cách có mục tiêu, có định hướng và hiệu quả mang lại thường rất khả quan. 

• Thay đổi cách kết nối trên LinkedIn. Khi bạn mời một người nào đó kết nối với bạn trên trang web LinkedIn, đừng sử dụng các câu giới thiệu mẫu định dạng sẵn của trang web. Thay vào đó, hãy cho họ một lý do để kết nối với bạn. Các câu giới thiệu mẫu định dạng sẵn không có tác dụng gì trong việc xây dựng một mối quan hệ.

• Xây dựng thương hiệu trong sơ yếu lý lịch. Ở ngay đầu của sơ yếu lý lịch, bạn nên có 1 đoạn tóm tắt xây dựng thương hiệu cho mình về bằng cấp và trình độ chuyên môn, chẳng hạn: "Tôi là chuyên gia về ... và đây là lý do tại sao bạn nên quan tâm". Thể hiện giá trị của bạn chính là chìa khóa để dễ dàng thu hút sự chú ý và giúp nhà tuyển dụng hiểu mức độ phù hợp của bạn với một công việc nhất định.

• Sử dụng từ khoá. Bạn hãy nhớ sử dụng các từ khóa trong sơ yếu lý lịch của mình. Tuy nhiên thay vì chỉ sử dụng chúng trong từng đoạn hay những đoạn quan trọng của văn bản, hãy sử dụng các từ khóa trong toàn bộ văn bản của mình để mô tả bạn làm những gì và làm thế nào bạn đạt được những thành tích trong côngviệc.

• Chỉnh sửa lại sơ yếu lý lịch. Đối với từng vị trí, một cách lý tưởng là bạn có một câu mô tả về vị trí của bạn và 3 dòng tiếp theo sau mô tả các thành tựu của mình. Đừng bắt đầu mỗi câu bằng "chịu trách nhiệm" một cách dập khuân. Hãy chỉ ra cho nhà tuyển dụng biết bạn đã làm gì, lý do và lợi ích của những việc bạn đã làm.

• Sử dụng Twitter. Twitter không phải là một công cụ có hiệu quả tức thì trong quá trình tìm việc. Tuy nhiên đây sẽ là nơi bạn có thể tiếp cận mọi người, kết nối với các nhà tuyển dụng, các nhà quản lý công ty mà bạn quan tâm. Bạn có thể thể hiện niềm đam mê của mình bằng việc kết nối tài khoản Twitter với những người đang làm việc cho các công ty mà bạn quan tâm. Các nhà tuyển dụng cũng chính là những người sử dụng Twitter tích cực, và họ sẽ rất thích khi nghe được những lời khen từ người khác về công ty của mình.

• Dùng Facebook. Không thể phủ nhận sự phát triển mạnh mẽ của mạng xã hội facebook tại Việt Nam. Gần như mỗi dân công sở đều có một tài khoản FB cho riêng mình để phục vụ việc xây dựng mạng lưới xã hội, giữ gìn và phát triển các mối quan hệ. 

Là một người tìm việc, bạn nên đề ra một chiến lược cùng các phương pháp tìm việc có hiệu quả. Công ty “săn đầu người” chỉ là một trong các phương pháp, nhưng hiểu biết về tầm nhìn của họ sẽ là đường đi dẫn dắt bạn đạt được thành công trong năm mới.

Read more…

Comments[ 0 ]


Đăng nhận xét

TẠO ĐỘNG LỰC CHO NHÂN VIÊN - TỔNG GIÁM ĐỐC VIETNAMWORK

21:56 |
Trong giai đoạn kinh tế có nhiều biến động lớn lao như hiện nay, việc nhân viên đến và đi khỏi doanh nghiệp của bạn đã có những tác động không nhỏ đến những người đang ở lại và những người sắp ở lại. Tạo động lực làm việc là phần quan trọng trong việc giữ chân người lao động và quản lý hiệu suất làm việc của nhân viên. Thực tế đã cho thấy rằng, việc này đóng vai trò chính yếu trong quản lý hiệu suất làm việc và là điều mà các nhà quản lý phải luôn quan tâm. Ông Chris Harvey – Nguyên Tổng giám đốc Vietnam Work sẽ chia sẻ một số thông tin trong việc tạo động lực thúc đẩy nhân viên. Vấn đề tạo động lực chính là chìa khóa của sự thành công cho doanh nghiệp.

Mở đầu phần trình bày của mình, ông Chris Harvey đã đặt ra câu hỏi rằng: Tại sao có những người sẵn sàng leo lên đỉnh núi, chấp nhận những khó khăn để chinh phục thử thách trong khi có những người lại chỉ ngồi yên một chỗ? Như vậy để phát triển, thúc đẩy nhân viên nỗ lực làm việc và sáng tạo là vấn đề quan trọng, cần thiết của các nhà quản lý để nâng cao chất lượng làm việc.

Giúp nhân viên của chúng ta chinh phục đỉnh cao? Ông Chris Harvey trình bày 6 bước để xây dựng văn hóa tạo động lực cho nhân viên. 

Bước 1: Xác định mục tiêu rõ ràng
Tạo động lực làm việc là việc dẫn dắt nhân viên đạt được những mục tiêu đã đề ra với nỗ lực lớn nhất. Chúng ta muốn nhân viên làm những gì, đạt được điều gì? Đó phải là mục tiêu cho mỗi cá nhân cũng như là mục tiêu của cả công ty. Chúng ta nên viết ra một cách rõ ràng những mục tiêu này.

Bước 2: Thường xuyên cập nhật thông tin
Hãy thường xuyên cập nhật thông tin cho nhân viên của bạn! Hãy chia sẻ với nhân viên của bạn về tình hình của công ty bởi tất cả mọi người đều muốn rằng mình là người trong cuộc, có cơ hội cống hiến cho công ty. Ông khuyến khích việc chia sẻ thông tin ngay cả các thông tin tài chính nữa!
Hãy nói cho họ biết công ty đang ở đâu và cần phải làm gì để chiến thắng!

Bước 3: Thường xuyên đánh giá và nhận xét
Mọi người cần phải biết rằng kết quả công việc mà họ làm. Hãy đánh giá và phản hồi nhanh chóng cho các nhân viên của bạn. Khi đã chia sẻ được mục tiêu của công ty rồi, hãy thường xuyên xem xét và chia sẻ nhận xét của bạn cho nhân viên. Điều quan trọng là bạn cần cho phép họ phạm phải sai lầm trong một khoảng thời gian. Khi ấy trong tương lai nhân viên sẽ dám chấp nhận thử thách, dám thử mình thêm một lần nữa.

Không mắc sai lầm, nhân viên của bạn sẽ không thử lần thứ hai. Hãy cho họ cảm giác an toàn khi họ mắc sai lầm. Tuy nhiên ông cũng lưu ý rằng nếu 2 lần đều lặp phải 1 sai lầm thì đó là vấn đề!

Bước 4: Khen ngợi nhân viên 
Với những hành vi được khen ngợi, họ sẽ làm tốt những việc như thế. Hãy khen nhân viên của bạn trước mặt những người khác. Ông nhấn mạnh rằng khi hoàn thành tốt công việc và được khen ngợi, nhân viên của bạn chắc chắn sẽ làm tốt và tốt hơn

Bước 5: Tăng giá trị nhân viên
Bạn có nghĩ nhân viên đang làm việc cho bạn? Bạn đã sai, chính bạn đang làm việc cho nhân viên của mình. Hãy nâng nhân viên của bạn lên một giá trị mới, nó sẽ giúp động viên họ và đạt được kết quả tốt hơn

Bước 6: Tận hưởng thành công
Hãy tận hưởng và ăn mừng chiến thắng của bạn. Ông đã chia sẻ về bức tranh ăn mừng chiến thắng của cổ động viên khi đội tuyển bóng đá Việt Nam chiến thắng.

Thực tế khi công ty đạt được thành công, rất nhiều công ty cho rằng mình cần chuyển sang kế hoạch khác. Xin nhớ rằng khi bạn đạt được một thành công nào đó, hãy giành thời gian để ăn mừng, dù chỉ là một thành công nhỏ.

Khi tổ chức ăn mừng, mọi người sẽ vui khi mình chiến thắng và muốn đạt thêm được những thành công đó. Ở đâu cũng vậy thôi, hãy ăn mừng chiến thắng của bạn.


Read more…

Comments[ 0 ]


Đăng nhận xét